- Lạt! Hắc!!
Tốc độ của nàng càng lúc càng nhanh, thân ảnh cũng càng ngày càng mơ hồ.
Trong tiểu viện kiếm ảnh trùng điệp, hàn mang bắn ra bốn phía, lá cây bốn phía lạt lạt rung động, một cỗ kiếm khí mắt thường khó gặp, xuyên thẳng qua bốn phía tiểu viện.
Nàng lần đầu tiên tu luyện bộ kiếm pháp thượng cổ này, vậy mà đã bạo phát ra uy lực đáng sợ như thế.
Lạc Thanh Chu thối lui đến nơi xa, nhìn đến hoa mắt thần mê, không ngừng lớn tiếng khen hay.
- Liên tục, hay lắm!
- Chậm một chút, chậm một chút nữa... Con mắt của cô gia đã không nhìn thấy ngươi...
- Nhanh một chút, nhanh hơn chút nữa, cái chiêu này phải nhanh, cần giống như là thuỷ triều liên miên bất tuyệt, sôi trào mãnh liệt, lập tức bạo phát ra...
Thân ảnh của Hạ Thiền đã biến thành tàn ảnh mơ hồ, kiếm trong tay hóa thành kiếm ảnh đầy viện, lít nha lít nhít, chồng chất, điểm động không khí trong sân.
Lạc Thanh Chu rõ ràng cảm thấy một cỗ kiếm khí chợt tới chợt lui khắp nơi trong tiểu viện.
Trên cây cối, trên vách tường bốn phía trong tiểu viện, khắp nơi đều là vết tích do bị kiếm khí xẹt qua.
Có vài nhánh cây giống như bị dao bén cắt chém, trực tiếp rớt xuống.
- Oa! Oa! Oa!
- Hạ Thiền, được rồi, dừng lại, mau dừng lại...
Lạc Thanh Chu thấy kiếm khí bốn phía càng ngày càng nhiều, càng ngày càng lăng lệ, cánh tay và gương mặt đều bị đâm đau đớn, vội vàng gọi nàng dừng tay.
Nha đầu này đêm nay vừa tu luyện bộ thượng cổ kiếm pháp này, căn bản không có cách nào khống chế được uy lực của kiếm chiêu, cũng đừng để nàng trực tiếp phá hủy Trích Tiên cư của hắn.
Hạ Thiền lúc này mới dần dần thả chậm tốc độ, sau đó ngừng lại.
Lạc Thanh Chu lập tức vỗ tay nói:
- Hạ Thiền, ngươi thật lợi hại, lợi hại hơn cô gia rất nhiều, vừa rồi luyện tập mấy lần, vậy mà đã có uy lực như vậy.
Hạ Thiền nắm kiếm trong tay, xoay người lại, nhìn hắn nói:
- Cái này, kiếm pháp, lợi hại...
Lạc Thanh Chu nói:
- Đương nhiên lợi hại, đây là thượng cổ kiếm pháp, bất quá lợi hại hơn là chính ngươi. Cô gia tối hôm qua dạy...
Nói đến đây, hắn đột nhiên ngừng lại, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm nói:
- Thiền Thiền, trăng đêm nay thật tròn.
Bộ ngực của Hạ Thiền có chút phập phồng, hai con ngươi lạnh như băng nhìn hắn chằm chằm, kiếm trong tay đột nhiên chỉ vào cổ hắn, nói:
- Ngươi, tối hôm qua, dạy người nào?
Lạc Thanh Chu giơ hai tay lên nói:
- Không có dạy ai, Hạ Thiền, cô gia ngoại trừ dạy ngươi, không có dạy qua bất kỳ kẻ nào. Đây là kiếm pháp song tu, cô gia làm sao có thể dạy cho người khác đây? Ngoại trừ Hạ Thiền nhà ta, ai cũng không có tư cách để cho ta dạy. Nếu cô gia nói dối, thiên lôi đánh xuống.
Hạ Thiền nhíu mày lại, thu hồi kiếm:
- Không, không muốn, nói, loại lời này...
Lạc Thanh Chu ôm nàng vào trong lòng, đưa tay lau mồ hôi trên má giúp nàng, nói:
- Ừm, cô gia không nói, Hạ Thiền, đêm nay thế là được rồi, nhìn ngươi cũng có chút mệt mỏi, đêm mai chúng ta cùng một chỗ tu luyện. Kiếm pháp này một người tu luyện có uy lực rất lớn, hai người tu luyện, đánh ra uy lực càng lớn, về sau chúng ta chính là nam nữ kết hợp, thiên hạ vô địch!
Hạ Thiền có chút cúi đầu, gương mặt đỏ lên một chút, lập tức, nhẹ nhàng tựa vào trong ngực của hắn, thấp giọng nói:
- Ừm.
- Thiền Thiền, gọi Thanh Chu ca ca.
- Thanh Chu, ca ca....
- Gọi ca ca....
- Ca ca.
....
- Gọi hảo ca ca....
- Hảo, ca ca....
- Ngoan, hảo ca ca thương lượng với ngươi một việc, được không?
- Lần sau, ngươi có thể ở phía trên hay không?
Hạ Thiền ngơ ngác một chút, đột nhiên đẩy hắn ra, quay người nhanh chân chạy về phía cửa chính.
Lạc Thanh Chu vội vàng hô:
- Hạ Thiền, lần đầu động phòng, còn có nhiều lần sau đều như vậy, không phải ngươi đều... Uy?
Hắn còn chưa có nói xong, Hạ Thiền đã chạy ra khỏi cửa, biến mất không thấy gì nữa.
Mai Hương Uyển.
Tiểu Điệp cùng Thu nhi đều tắm rửa, mặc vào váy ngủ lụa mỏng, hai cặp chân nhỏ tuyết trắng trần trụi, chờ đợi ở trong phòng.
Bất quá sau khi Lạc Thanh Chu trở về, cũng không có tiến vào gian phòng của các nàng, chỉ là đứng ở ngoài cửa ra vào nói một câu:
- Cô gia mệt mỏi, các ngươi sớm ngủ đi đừng chờ.
Nói xong hắn trở về gian phòng của mình.
Trong phòng, Tần nhị tiểu thư một bộ váy áo trắng thuần đang ôn nhu nhược nhược ngồi ở trên giường mỹ nhân xem sách, gặp hắn tiến đến, kinh ngạc nói:
- Thanh Chu ca ca không đi Tiểu Điệp nơi đó à? Thu nhi cùng Tiểu Điệp đều đang đợi đây.
Lạc Thanh Chu trực tiếp đi vào buồng trong, cởi quần áo nói:
- Không đi, hôm nay cưỡi ngựa bôn ba một đường trở về, hơi mệt chút, sớm một chút nghỉ ngơi, ngày mai còn phải dậy sớm.
Tần nhị tiểu thư ngây cả người, để sách xuống, đứng dậy đi vào buồng trong, ôn nhu phục thị hắn cởi áo ngoài vớ giày, đột nhiên nhìn về phía cổ hắn nói:
- Thanh Chu ca ca, trên cổ của chàng....