Chương 1480: Hút độc dịch ra cho sư phụ, thời khắc nguy cấp (3)

Không đợi hắn kêu lên thảm thiết, nắm đấm thứ hai lóe ra quyền mang màu vàng kim của Lạc Thanh Chu đã nặng nề đập vào lồng ngực của hắn.

- Oanh!

Một tiếng bạo hưởng.

Thân thể to lớn nặng nề rơi đập xuống mặt đất, toàn bộ ngực lõm vào!

- Oanh!

Quyền thứ ba của Lạc Thanh Chu trong nháy mắt lại rơi vào trên cổ hắn, lại ‘Răng rắc’ một tiếng, trực tiếp đập cổ hắn nhão nhoẹt, đầu nghiêng một cái, hoảng sợ không thôi...

Hắn há hốc mồm, trừng lớn hai mắt, từ đầu đến cuối ngay cả hô một tiếng kêu thảm đều chưa kịp phát ra, liền đi đời nhà ma.

Lạc Thanh Chu lại ra một quyền đập vỡ trái tim của hắn mới thu hồi công pháp, nhìn thoáng qua bốn phía, lập tức lấy ra hóa thi phấn, thả xuống trên người hắn.

- Hắc....

Thi thể to lớn trên mặt đất, rất nhanh biến thành mủ dịch, chui vào lòng đất.

Lạc Thanh Chu lại đi đến trước cỗ thi thể thứ hai, thi thể thứ ba, đều rót hóa thi phấn.

Xử lý xong ba bộ thi thể, hắn lập tức trở về đến hang động, nhìn thoáng qua hai cỗ thi thể trên đất, chuẩn bị làm theo như trước, lúc muốn lần nữa sử dụng hóa thi phấn, ngồi Lệnh Hồ Thanh Trúc ở bên cạnh đột nhiên mở miệng nói:

- Không thể ở lại nơi này nữa, bọn hắn chẳng mấy chốc sẽ tìm đến, chúng ta đi tới một cái huyệt động....

Lạc Thanh Chu nghe vậy, không do dự, lập tức đi qua ôm nàng, đi ra ngoài động, hỏi:

- Sư phụ, một cái khác động ở đâu?

- Xoạt!

Hắn vừa nói, một bên thả người nhảy lên, nhảy ra màn nước, rơi vào trên mặt đất phía ngoài.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nói khẽ:

- Trong u cốc phía nam, bị cỏ dại che, bên trong rất sâu, chật hẹp khúc chiết, ta đã từng đuổi theo một thỏ yêu đi vào qua. Nơi đó dễ thủ khó công, cho dù bọn hắn tìm được, cũng rất khó tấn công vào.

Lạc Thanh Chu nghe nói thế, lập tức ôm nàng lao nhanh về phía Nam.

Ai ngờ vừa lướt đi ra vài trăm thước, đằng sau cự thạch phía trước đột nhiên ‘Xóa’ bay ra một vòng đao mang to lớn, trực tiếp trảm đến phía hai người.

Uy thế cùng khí tức kinh khủng lập tức làm trong lòng Lạc Thanh Chu giật mình, dừng chân, đột nhiên nhảy mạnh về phía sau, nói:

- Sư phụ, ôm chặt ta!

- Na!

Đao mang lướt ở dưới chân của hai người bay ra ngoài, trong nháy mắt chỉnh tề cắt đứt mấy cây đại thụ, bay về phía nơi xa.

Khí lãng khổng lồ gào thét mà qua, thổi quần áo của hai người bay phần phật.

Một tiếng cười truyền ra.

Lập tức, một tên đại hán to lớn cao đến hai mét, cầm trong tay một thanh cự hình đại đao, đi ra từ đằng sau nham thạch phía trước, đúng là hán tử to lớn ban ngày bị chỉ kiếm của Lệnh Hồ Thanh Trúc làm bị thương kia.

- Ha ha, tiểu mỹ nhân, lão tử tìm các ngươi nửa ngày, không nghĩ tới ngươi vậy mà cùng tên tiểu tạp chủng này trốn ở đây! Sư phụ? Đồ đệ? Ha ha, đôi thầy trò các ngươi trốn ở chỗ này lâu như vậy, có phải đang làm chuyện gì cẩu thả không biết liêm sỉ hay không? Nhìn các ngươi dính gần như vậy, ôm sát thế kia, sẽ không vừa làm xong đó chứ?

Hán tử to cao dùng hai tay cầm đao, mặt mũi tràn đầy hèn mọn xấu xí, miệng cố ý nhục nhã bọn hắn.

Lạc Thanh Chu ôm chặt Lệnh Hồ Thanh Trúc trong ngực, ánh mắt nhìn thoáng qua bốn phía, trong lòng biết đối mặt tên hán tử to lớn có thực lực cường đại này thì không cách nào mang theo người trong ngực trốn thoát khỏi sự truy đuổi của đối phương.

Hắn quyết định thật nhanh, lập tức lại quay người một lần nữa chạy trở về thác nước kia.

Hán tử to lớn cười khẩy, đột nhiên nhảy lên, cự hình trường đao trong tay ‘Hắc’ một tiếng chém mạnh về phía hai người, lại trảm ra một đạo đao mang dài đến mấy trượng.

Một đao kia xuống tới, toàn bộ thác nước đen nhánh đều bị chiếu rọi sáng trưng.

Phía sau Lạc Thanh Chu giống như sinh ra con mắt, đột nhiên lộn vòng một cái, ôm Lệnh Hồ Thanh Trúc trong ngực lộn về bên phải lao ra ngoài, hiểm hiểm tránh thoát cái đao mang đáng sợ kia.

Đang lúc hắn lao nhanh vào rừng cây bên phải để rời đi, đột nhiên thấy trong rừng lóe lên hàn mang, có cung tiễn thủ đang mai phục, trong lòng giật mình, đành phải lại lộn vòng phương hướng, bắn nhanh mà về trở lại thác nước.

Ánh mắt của hắn nhìn về phía trên thác nước, bằng tốc độ nhanh nhất lướt tới.

Nhưng, tốc độ của tên đại hán to lớn kia càng nhanh hơn, từ giữa không trung chém xuống một đao, lại trực tiếp rơi vào trên thác nước, lại ‘Oanh’ một tiếng, đem đầu kia thác nước một phân thành hai.

Lạc Thanh Chu gặp một màn này, trong lòng trầm xuống, trong lúc đang không biết nên trốn hướng nào, Lệnh Hồ Thanh Trúc trong ngực đột nhiên thấp giọng nói:

- Kiên trì thời gian nửa nén hương, ta sắp khôi phục... Đến lúc đó chúng ta có thể dùng hắc bạch kiếm, phá đao pháp của hắn...

Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, lập tức thả người nhảy lên, sau khi ném nàng vào màn nước trước mặt, lập tức đột nhiên xoay người, ‘Xóa’ lấy ra cây gậy gỗ đen nhánh, ánh mắt chăm chú vào đao mang đang hối hả bay tới kia.

- Hô!

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters