Chương 1482: Lôi Linh chi căn trả lại (2)

Dứt lời, bóng người hán tử to lớn lần nữa lóe lên, xông tới.

Lần này, hai tay của hắn đột nhiên ầm ầm rung động, hóa thành quyền ảnh đầy trời, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ thân thể Lạc Thanh Chu ở bên trong.

Thần hồn Lạc Thanh Chu ngưng tụ, bên trong lấp lóe ánh sáng, không nhìn quyền ảnh khác, song quyền lóe lên kim quang, ‘Oanh’ một quyền đánh về phía hai nắm đấm trong đó.

- Ầm!

Khí lãng nổ tung.

Thân thể hắn lần nữa chấn động, bị đánh bay ra ngoài, như diều bị đứt dây, hung hăng ngã xuống mặt đất cách đó không xa, lần nữa phun ra một ngụm lớn máu tươi.

Vẻ kinh ngạc trên mặt hán tử to lớn càng đậm:

- Tiểu tử, ngươi vậy mà liếc mắt một cái đã thấy rõ Thiên Ảnh quyền của lão tử, quả nhiên có chút bản sự! Bất quá ngươi muốn kéo dài thời gian, chỉ sợ không biết tự lượng sức mình.

Nói xong, nắm đấm trong tay hán tử nổ bắn ra ánh sáng, ‘Oanh’ một quyền đập lên mặt đất.

Mặt đất đột nhiên chấn động, Lạc Thanh Chu mới đứng lên từ trên mặt đất cách đó hơn mười mét đột nhiên bay lên.

- Chịu chết đi!

Hán tử to lớn trong nháy mắt khóa chặt khí cơ cùng tất cả đường lui của hắn, đột nhiên nhảy lên, bay lên giữa không trung, ‘Oanh’ một quyền đập tới.

Lạc Thanh Chu thân ở giữa không trung, không kịp tránh né, chỉ nghe ‘Phanh’ một tiếng, trực tiếp bị đập trúng lồng ngực, bay ra sau, nặng nề mà nện lên một khối nham thạch ở phía sau, trực tiếp đập khối nham thạch kia chia năm xẻ bảy.

Mà hắn thì nằm ở trong đá vụn, không nhúc nhích.

- Hừ, chỉ là tu vi Võ Sư cũng dám đối mặt với lão tử. Ăn một quyền này, cho dù Đại Võ Sư sơ kỳ cũng phải một mạng quy thiên.

Hán tử to lớn cười lạnh một tiếng, không tiếp tục nhìn nhiều, trực tiếp xoay người, đi về chỗ thác nước, miệng he he cười dâm nói:

- Tiểu mỹ nhân, để cho ngươi chờ lâu, gia gia đến hảo hảo hầu hạ ngươi đây.

- Ừm?

Ai ngờ hắn mới vừa đi mấy bước, đột nhiên quay đầu, nhìn về phía nơi thân ảnh mang theo mặt nạ Hắc Hổ vừa rồi nằm.

Nhưng, người vừa rồi nằm ở nơi đó không nhúc nhích lại đột nhiên không thấy bóng dáng.

Sắc mặt hắn đột biến, đang muốn tìm kiếm, đột nhiên ra một quyền đánh về sau lưng, lại đánh hụt.

- Ọ ọ…

Một tiếng to trâu rống đột nhiên từ góc bên phải vang lên.

Lập tức, một thân ảnh đột nhiên lao đến như đạn pháo ra khỏi nòng, ‘Uy’ một tiếng hối hả bay tới phía hắn.

Ngưu Ma Thần Công, dã man va chạm.

- Ầm!

Hán tử to lớn còn chưa kịp phản ứng, bên hông đột nhiên đau xót, thân thể cao hai mét lại trực tiếp bị đụng bay ra ngoài.

Nhưng hắn phản ứng cực nhanh, một nháy mắt khi bị đụng bay, đánh một quyền ra ngoài.

Lạc Thanh Chu lại sử xuất Húc Mạnh, song quyền ‘Phanh’ một tiếng đánh vào nắm đấm của hắn, lần nữa bị đánh bay ra ngoài.

Hán tử to lớn bị đụng bay đến chỗ cách hơn mười mét bên ngoài, hai chân ‘Phanh’ một tiếng, vững vàng rơi trên mặt đất.

Hắn sờ lên bên hông bị va chạm, mặt mũi tràn đầy âm trầm nói:

- Tiểu tạp chủng, cũng dám đụng lão tử, muốn chết.

Dứt lời, giận tím mặt, thân ảnh lóe lên, xông tới.

Hắn có được cảnh giới Đại Võ Sư hậu kỳ, lại có huyết mạch Yêu tộc, tăng thêm thể chất thiên phú dị bẩm, thực lực có thể so với Đại Võ Sư đỉnh phong, trong cơn giận dữ công kích thì Lạc Thanh Chu làm sao có thể ngăn cản.

Cảnh giới chênh lệch quá nhiều, vô luận là tốc độ, hay là lực lượng gì thì Lạc Thanh Chu đều không thể chống lại.

- Ầm!

Lạc Thanh Chu lại một lần nữa bị một quyền đánh bay ra ngoài, trực tiếp rơi xuống trong đầm nước dưới thác nước.

Một kích trí mạng vừa rồi được bảo điệp đưa tin trên người hắn ngăn cản được, bảo vệ tính mạng của hắn.

Nhưng bảo điệp đưa tin chỉ có thể giúp hắn ngăn cản một lần.

Mà lần này, hắn trực tiếp dùng hai quả đấm của mình ngăn cản, lực lượng bên trong đan hải bên trong huyệt khiếu trong cơ thể, cơ hồ toàn bộ bộc phát ra, mới ngăn cản một quyền toàn lực của đối phương.

Nhưng hắn vẫn như cũ bị đánh bay ra ngoài, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, hai tay máu thịt be bét, quyền sáo màu vàng kim cũng bị đánh nát.

- Xoạt!

Bọt nước văng khắp nơi.

Hắn chìm vào đầm nước, mắt tối sầm lại, kém chút hôn mê.

Hắn nằm dưới đáy đầm, mở mắt ra, nhìn dòng nước mờ tối, miệng phun ra số lượng lớn máu tươi, hai tay vô cùng đau đớn.

Hắn vừa rồi rút khô tất cả lực lượng trong cơ thể, lúc này lại bị thương nặng, vốn nên vô cùng suy yếu, buồn ngủ, nhưng làm hắn cảm thấy ngạc nhiên chính là, giờ phút này trong đầu của hắn vậy mà vô cùng thanh tỉnh, mà tất cả huyệt khiếu trong cơ thể đang lấy tốc độ đáng sợ, hối hả khôi phục lực lượng vừa rồi bị rút khô.

Đồng thời, nội lực bên trong đan hải cũng trong nháy mắt khôi phục hơn phân nửa, hơn nữa còn đang nhanh chóng khôi phục.

- Tư.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters