Thân ảnh xanh nhạt trầm mặc một chút, nói:
- Không phải nam nhân đều háo sắc à, không phải đều yêu thích xinh đẹp sao.
Lạc Thanh Chu lập tức nghiêm mặt nói:
- Háo sắc cũng không phải không có điểm mấu chốt, cũng không phải là tất cả xinh đẹp đều sẽ để cho người ta thích. Bên ngoài xinh đẹp, chỉ là một bộ túi da, luôn có thời khắc già yếu biến dạng, mà xinh đẹp bên trong mới có thể vĩnh bảo thanh xuân, để cho người ta vĩnh viễn động tâm.
Dừng một chút, hắn lại nói:
- Ta xem Nguyệt tỷ tỷ như sư, như trưởng bối, tuyệt sẽ không lấy xinh đẹp hay xấu để đối đãi.
Thân ảnh xanh nhạt quay mặt lại, lạnh lùng nhìn hắn nói:
- Ai là sư phụ ngươi, ai là trưởng bối của ngươi?
Lạc Thanh Chu gặp sắc mặt nàng không đúng, vội vàng giải thích nói:
- Nguyệt tỷ tỷ đừng hiểu lầm, ý của ta đó là, Nguyệt tỷ tỷ dạy bảo ta, trợ giúp ta, có ân với ta, ta tôn kính nguyệt tỷ tỷ như sư trưởng như trưởng bối, cũng không phải nói Nguyệt tỷ tỷ chính là sư trưởng và trưởng bối của ta.
Lập tức lại nói:
- Nguyệt tỷ tỷ còn trẻ như vậy, làm tỷ tỷ ta còn tạm được.
Thân ảnh xanh nhạt có chút híp híp con ngươi, lại nhìn hắn chằm chằm trong chốc lát, nhìn về phía nơi xa nói:
- Ta không coi mình là tỷ tỷ ngươi.
Lạc Thanh Chu không dám nhiều lời, nói:
- Nghe Nguyệt tỷ tỷ, làm cái gì đều có thể.
- Trong lòng hắn âm thầm nghi hoặc, tâm tình Nguyệt tỷ tỷ đêm nay tựa hồ có chút kỳ quái, không tốt lắm, nhưng nói chuyện nhiều hơn bình thường một chút, mà lại giống như còn có nhiều thêm một xíu cảm xúc khác so với bình thường, đoán chừng là đã gặp được chuyện gì.
Hai người cũng không tiếp tục nói chuyện.
Thuyền nhỏ chở hai người, theo gió dập dờn, xuyên qua cầu gãy, trôi đến một bên khác.
Gió đêm phất qua, bên trong bụi hoa sen, dục dục rung động.
Rất nhiều lá sen đã khô héo, nhưng còn có một mảng lớn lá sen vẫn như cũ xanh biếc như mới.
Đáy hồ có Long cung, Lạc Thanh Chu biết.
Lúc này Long nhi cô nương không biết là đang tu luyện ở trong Long cung, hay là trốn ở một nơi nào đó vụng trộm nhìn bọn hắn.
Lúc rạng sáng.
Thân ảnh xanh nhạt đột nhiên lóe lên, bay về phía bụi hoa sen, nói:
- Đi tu luyện đi.
Lạc Thanh Chu nhìn bóng lưng của nàng, cảm giác nàng tựa hồ biết được hắn vội vã muốn đột phá, cho nên cũng không nguyện ý trì hoãn thời gian của hắn.
- Xóa!
Hắn lập tức thôi động thuyền nhỏ, nhanh chóng về tới bên bờ, lập tức lấy phi kiếm, bay về phía bụi hoa sen.
Vừa bay xuống bên trên một mảnh lá sen, còn chưa kịp nói chuyện, thân ảnh xanh nhạt đã bay lên không trung, biến thành một sợi ánh trăng, lại biến thành một vòng xoáy.
Nguyệt hoa lực lượng bốn phía bắt đầu nhanh chóng tụ tập hướng về nơi này.
Lạc Thanh Chu nhìn qua thân ảnh mơ hồ giữa không trung, giật mình, đột nhiên hô:
- Nguyệt tỷ tỷ, chờ tu luyện xong, chờ ta, ta có cái này muốn cho ngươi.
Nói xong, lập tức khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt tĩnh tâm, bắt đầu tu luyện.
Trên đỉnh đầu xuất hiện một cơn lốc xoáy, xoay chầm chậm, hấp thu ánh trăng từ giữa không trung trút xuống.
Toàn bộ thần hồn hắn bắt đầu lấp lóe không thôi.
- Oanh.
Trong bầu trời đêm xuất hiện đạo lôi điện thứ nhất.
Ai nghịch thiên mà đi, người đó sẽ chọc giận ông trời, chắc chắn bị lôi điện trừng phạt.
Thân ảnh xanh nhạt rất nhanh biến mất bên trong lôi điện thô to mà nổi giận, nhìn không thấy tăm hơi.
- Oanh! Oanh! Oanh!
Theo Lạc Thanh Chu hấp thu ánh trăng càng ngày càng nhiều, lôi điện trên đỉnh đầu cũng càng ngày càng tấp nập, nhưng cũng không có rơi xuống.
Hắn cũng không e ngại lôi điện, nhưng lúc này, hắn cũng không thể bị lôi điện quấy rầy.
Thân ảnh xanh nhạt trên đỉnh đầu giúp hắn tụ tập ánh trăng bốn phía, cũng giống hộ thuẫn, giúp hắn đón đỡ Lôi phạt của ông trời.
Tốc độ tu luyện của Lạc Thanh Chu càng lúc càng nhanh.
Trong bất tri bất giác, bóng đêm đã thối lui.
Phương đông bắt đầu trắng sáng.
Khi hắn mở hai mắt ra, đỉnh đầu đã khôi phục bình tĩnh.
Ngay cả nước hồ cũng không có gợn sóng.
Lạc Thanh Chu lập tức đứng dậy, xoay người, nhìn về phía lầu các.
Bên trên mái cong lầu các, thân ảnh xanh nhạt đang an tĩnh đứng ở nơi đó.
Thân ảnh Lạc Thanh Chu lập tức lóe lên, bay đi.
Hắn rơi xuống bên trên mái cong, thần niệm khẽ động, đưa cho nàng một khăn tay tuyết trắng.
Đây là khăn tay nàng lúc trước đưa cho hắn.
Thân ảnh xanh nhạt nhìn khăn tay, giật mình, lại nhìn về phía hắn, nói:
- Ngươi trả lại?
Lạc Thanh Chu vươn tay, mở ra khăn tay, một cái bình sứ từ bên trong rơi xuống, hắn lập tức thúc đẩy khăn tay, nâng ở phía dưới, nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, ta đương nhiên sẽ không đưa khăn tay lại cho ngươi, ngươi cầm bình linh dịch này, sau khi phục dụng, có hiệu quả rất tốt dành cho thần hồn, ngươi có thể thử một chút.