Nam Cung Mỹ Kiêu lúc này mới nói:
- Tiểu Nhuỵ, vậy ngươi chờ lấy, chúng ta đi thay quần áo.
Nam Cung Tiểu Nhuỵ bắt đầu vui vẻ, đợi hai người đi phòng thay y phục, vội vàng triệu tập tất cả cầu thủ tới, bắt đầu chế định chiến thuật.
Lạc Thanh Chu cùng Nam Cung Mỹ Kiêu rất nhanh đổi quần áo, đi ra sân bóng.
Nam Cung Mỹ Kiêu thay đổi một thân trang phục màu đen, tóc cũng buộc thành đuôi ngựa cao, dáng người cao gầy dài nhỏ, bộ ngực cao ngất, vòng eo tinh tế, mông ngạo nghễ ưỡn lên, hai chân thon dài, đi trên đường, đuôi ngựa hoạt bát nhảy vọt, nhìn rất có cảm giác thanh xuân tịnh lệ.
Nam Cung Tiểu Nhuỵ nhìn thoáng qua, rất hâm mộ nói:
- Mỹ Kiêu tỷ, ta về sau cũng có thể xinh đẹp giống như ngươi không?
Nam Cung Mỹ Kiêu nói:
- Đương nhiên, Tiểu Nhuỵ về sau khẳng định phải xinh đẹp hơn ta.
Nam Cung Tiểu Nhuỵ bĩu môi nói:
- Mỹ Kiêu tỷ chỉ thích gạt người, ta nhớ khi Mỹ Kiêu tỷ ở tuổi giống như ta, ngực đã rất lớn rồi.
Nam Cung Mỹ Kiêu: - ...
Nam Cung Tiểu Nhuỵ đột nhiên quay đầu nhìn về phía người nào đó nói:
- Lạc Thanh Chu, hai nữ hài tử người ta nói chuyện, ngươi ở chỗ này nghe lén cái gì? Còn có, con mắt của ngươi đang ngắm chỗ nào thế? Nhà ngươi không có nương tử sao?
Lạc Thanh Chu không dám lên tiếng, quay người đi cầu môn.
Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn hắn một cái, thấp giọng nhắc nhở:
- Tiểu Nhuỵ, tên kia là sắc lang, ngươi về sau cũng nên cẩn thận, ngàn vạn không thể đơn độc chơi đùa cùng hắn.
Nam Cung Tiểu Nhuỵ mở to hai mắt nói:
- Mỹ Kiêu tỷ, làm sao ngươi biết hắn là sắc lang? Hắn có phải chiếm tiện nghi của ngươi rồi hay không?
Nam Cung Mỹ Kiêu:
- ... Không, hắn không dám.
Nam Cung Tiểu Nhị hừ lạnh nói:
- Hắn đã không dám chiếm tiện nghi của Mỹ Kiêu tỷ, càng không dám chiếm tiện nghi ta, chân của ta cũng không phải ăn chay.
Dứt lời, ‘Phanh’ một tiếng, đá bóng trong tay bay lên giữa không trung, đắc ý nói:
- Ta ra một cước, sắc lang nào chịu nổi?
Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn thoáng qua đôi chân nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, bờ môi bỗng nhúc nhích, tựa hồ còn muốn nhắc nhở cái gì, bất quá cuối cùng nhịn xuống, nói:
- Dù sao ngươi cẩn thận là được, tốt, bắt đầu đi.
Nam Cung Tiểu Nhuỵ lập tức hăng hái mà nói:
- Mỹ Kiêu tỷ, ngươi và Lạc Thanh Chu một đội, ta phân cho mấy người các ngươi cầu thủ lợi hại nhất, nếu các ngươi thua, cũng không thể lại tìm ta muốn cái gì nha.
Nam Cung Mỹ Kiêu nói:
- Có thể.
Lấy bản sự chân chính của tên kia, nếu như không muốn để cho đối phương dẫn bóng, còn không phải dễ như trở bàn tay?
Chỉ là giả vờ hơi mệt chút mà thôi.
- Phát bóng!
Nam Cung Tiểu Nhuỵ gặp hai đội đứng vững, lập tức tuyên bố phát bóng.
Lạc Thanh Chu trông coi cầu môn.
Lần này không dùng Độc Tâm Thuật, ánh mắt nhìn chằm chằm quả bóng và động tác người khống chế bóng, rất nhanh đã cản lại quả cầu thứ nhất của Nam Cung Tiểu Nhuỵ.
Nam Cung Tiểu Nhuỵ hừ lạnh nói:
- Lạc Thanh Chu, lần tiếp theo không có vận khí tốt như vậy đâu.
- Ba!
Kết quả lần thứ hai, nàng đang chuẩn bị sút lần nữa bị Lạc Thanh Chu vượt lên trước một cước đá bóng đi, truyền cho Nam Cung Mỹ Kiêu.
- Ngươi chờ đó!
Nam Cung Tiểu Nhuỵ trừng mắt hắn một cái, lập tức chạy tới chặn đường.
Nam Cung Mỹ Kiêu đột phá phòng tuyến, chân dài giương lên, một cước chiếu nghiêng, đá vào cầu môn.
- Đồ đần! Một đám đần độn.
Nam Cung Tiểu Nhuỵ thấy đội của mình đang thua một bóng, lập tức gấp, thi triển tất cả vốn liếng, bắt đầu tấn công cầu môn.
Nhưng có Lạc Thanh Chu nghiêm phòng tử thủ, mỗi lần bóng da không phải bị chụp được, thì cũng bị đánh ra, hoặc trực tiếp bị một cước đá ra.
Lần lượt tấn công, Nam Cung Tiểu Nhuỵ mệt thở hồng hộc, lại một bóng cũng không có đá vào.
Nghỉ ngơi sơ một lúc, lần nữa bắt đầu.
Nam Cung Mỹ Kiêu cũng không tiếp tục dẫn bóng.
Đợi đến chạng vạng tối, vẫn như cũ là dẫn bên kia một bàn.
- Đi vào!
Nam Cung Tiểu Nhị dẫn bóng vọt tới cầu môn trước, đột nhiên đá mạnh một cái, nhắm ngay góc chết của cầu môn.
Nhưng trong lúc bóng da đang bay ra, vẫn bị bàn tay của Lạc Thanh Chu đụng phải, bay lên trên mấy centimet, ‘Phanh’ một tiếng, đụng vào xà ngang, bắn ra.
- Tiến!
Không bao lâu, Nam Cung Tiểu Nhuỵ lần nữa nhận bóng, trực tiếp sút xa một cái.
Kết quả, vẫn bị vỗ ra.
Lại qua một lát, nàng lần nữa nhận bóng, vọt thẳng về phía cầu môn, chuẩn bị vượt qua Lạc Thanh Chu lại sút gôn, kết quả dẫn bóng đến trước cầu môn, lại bị Lạc Thanh Chu tung ra một cước cướp đi, đá ra ngoài.
Nam Cung Tiểu Nhuỵ lại thuận thế xông lên không kịp dừng, lập tức té nhào vào trong ngực hắn, lập tức cả giận nói:
- Lạc Thanh Chu, ngươi quả nhiên là đại sắc lang! Ngươi chính là cố ý chiếm tiện nghi của bản quận chúa.