Chương 1541: Tần đại tiểu thư: Ta không thích nam tử (3)

- Khiêm Gia cao ráo xinh đẹp như vậy, không lo không gả ra được. Thế này đi, ta có mấy bằng hữu tốt ở trong học viện, gia thế bọn hắn mặc dù phổ thông, nhưng làm người đều không tệ lắm, mà cũng còn chưa thành thân, chờ sau đó có thời gian, ta mang bọn hắn tới nhà nhìn.

Tần Văn Chính ngẩng đầu, đang muốn nói chuyện, Tần nhị tiểu thư lại đột nhiên mở miệng nói:

- Đại ca, không cần làm phiền. Ta cảm thấy tỷ tỷ ở trong nhà rất tốt, có chúng ta bồi tiếp là được.

Tần Lãng cau mày nói:

- Vi Mặc, nữ tử luôn luôn muốn thành hôn, ngươi lại không thể bồi Khiêm Gia cả một đời. Yên tâm đi, đại ca tìm người, đều rất không tệ.

Tần nhị tiểu thư trầm mặc một chút, nói:

- Đại ca, ta cảm thấy, ngươi hẳn hỏi ý kiến của tỷ tỷ trước một chút.

Tần Lãng đang muốn nói chuyện, Tần nhị tiểu thư nhìn về phía bên cạnh hỏi:

- Tỷ tỷ, ngươi nguyện ý xem mắt sao?

Tần đại tiểu thư lúc này mới ngẩng đầu lên, đón ánh mắt của mọi người, khẽ lắc đầu.

Tần Lãng hỏi:

- Khiêm Gia, vì sao không nguyện ý? Nam tử đại ca giới thiệu cho ngươi, đều rất ưu tú, mà tuyệt sẽ không khi dễ ngươi.

Tần đại tiểu thư nhìn về phía hắn, thần sắc lãnh đạm, trầm mặc một chút, thản nhiên nói:

- Ta không thích nam tử.

Vừa nghe lời này, mọi người đều kinh ngạc.

Tống Như Nguyệt ngốc trệ một chút, sắc mặt đột biến.

Trong sảnh, lập tức lặng ngắt như tờ.

Lạc Thanh Chu đồng dạng cũng ngẩn ngơ, trong đầu không tự giác nghĩ đến những chuyện từng li từng tí trước kia xảy ra với vị Tần đại tiểu thư này.

Khó trách nàng một mực lãnh đạm hắn như vậy, thì ra...

Hắn đột nhiên quay đầu, nhìn về phía Bách Linh đang ở ngoài cửa ra vào nghe lén.

Bách Linh đối mặt ánh mắt hắn, mắt to chớp chớp, đột nhiên cả giận nói:

- Cô gia, ngươi nhìn ta làm gì? Giữa người ta và tiểu thư thanh bạch, ngươi đừng vu khống người ta.

Lạc Thanh Chu: - .....

- Khụ khụ, ăn cơm, ăn cơm.

Tần Văn Chính phá vỡ không khí ngột ngạt, gọi mọi người ăn cơm.

Tần nhị tiểu thư nín cười, lại gắp đồ ăn, đặt ở trong chén Tần đại tiểu thư, nói khẽ:

- Tỷ tỷ, dùng bữa.

Sắc mặt Tống Như Nguyệt trắng bệch, vẫn đang sững sờ.

Tần Lãng nhìn nàng một cái, trầm mặc lại, không dám lại nói tiếp.

Có lẽ hắn hiện tại mới hiểu được, vì sao cưới cho Khiêm Gia người ở rể, đột nhiên lại biến thành phu quân của Vi Mặc.

Khiêm Gia bị bắt cóc kia mấy năm, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Đến mức để nàng ngay cả hướng phát triển cơ bản nhất đều phát sinh cải biến?

Hắn không dám, cũng không đành lòng nghĩ lại, lại không dám hỏi nhiều nữa, đành phải cúi đầu, yên lặng ăn cơm.

Có lẽ đêm nay hắn đã hỏi nhiều quá.

Có đôi khi, cái gọi là quan tâm, thật ra cũng không phải quan tâm, mà là xát muối trên vết thương của người khác, hoặc lại xé giật ra vết thương mà người khác sắp chữa trị hết.

Làm đại ca, hắn căn bản cũng không có trợ giúp qua nàng cái gì, hôm nay vừa trở về, lại nhắc đến chuyện thương tâm của nàng.

Trong lòng Tần Lãng rất áy náy, lại vội vàng ăn vài miếng, lập tức đứng lên vỗ vỗ bả vai Tần Xuyên, nói:

- Nhị đệ, chúng ta cần phải đi.

Tống Như Nguyệt bây giờ đang thất hồn lạc phách, vẫn như cũ ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích.

Tần Lãng đau lòng nhìn nàng một cái, lại không dám nhiều lời, cùng Tần Xuyên đi ra cửa.

Tần Văn Chính mang theo những người khác, đưa hai người ra cửa.

Đi đến bên ngoài cửa chính, Tần Lãng dừng bước lại, quay đầu, nhìn trong phòng một chút, miễn cưỡng vui cười, thấp giọng an ủi:

- Phụ thân, không có chuyện gì, các ngươi cũng không cần quá lo lắng, thật ra loại tình huống này cũng không hiếm thấy. Cũng có rất nhiều nữ tử, giống như Khiêm Gia, chỉ... Ai, chỉ cần thân thể nàng không có chuyện gì, cứ để nàng ở trong nhà đi. Các ngươi thường xuyên mang nàng ra ngoài đi dạo một chút, có lẽ sẽ tốt hơn.

Tần Văn Chính nhẹ gật đầu, dặn dò:

- Ngươi và Xuyên nhi hảo hảo tu luyện trong học viện, không nên gây chuyện. Trong nhà có ta và Thanh Chu, các ngươi cũng không cần lo lắng.

Tần Lãng nhìn thiếu niên phía sau, dừng một chút, nói:

- Thanh Chu, chiếu cố Vi Mặc và người trong nhà thật tốt, rèn luyện thân thể nhiều hơn. Đợi đại ca có thời gian, sẽ trở về dạy ngươi một chút quyền pháp cường thân kiện thể. Bình thường không cần luôn luôn đợi ở trong nhà học vẹt, cũng cần đi ngoài đi lại một chút, kết giao thêm mấy bằng hữu. Về sau ngươi đi vào triều đình làm quan, thêm một bằng hữu, liền thêm một trợ giúp. Còn có, không nên lưu luyến nơi bướm hoa, người đọc sách có thể phong lưu, nhưng nhất định phải có tinh thần trách nhiệm, nhớ kỹ.

Lạc Thanh Chu chắp tay nói:

- Đa tạ đại ca dạy bảo, Thanh Chu nhất định ghi nhớ trong lòng.

Tần Lãng lại nhìn về phía muội muội nhà mình nói:

- Vi Mặc, sau khi trở về khuyên mẫu thân nhiều hơn, đoán chừng mẫu thân cũng là đêm nay mới biết được.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters