Chương 1547: Đại tiểu thư: Ngươi hoa tâm sao? (2)

- Không muốn rời đi thì không rời đi, ta lại không nói đuổi nàng đi. Đợi nàng về sau lớn tuổi, muốn gả thì lấy chồng, không muốn gả thì vẫn lưu lại nơi này, để nàng yên tâm đi, không có người sẽ đuổi nàng. Chỉ cần chúng ta có cơm ăn, nàng sẽ có cơm ăn, sẽ không để nàng bị đói.

Ánh mắt Thu nhi phức tạp nhìn hắn, trầm mặc một chút, nói:

- Cô gia, nô tỳ vốn cho rằng, Châu nhi đối với cô gia như vậy, trong lòng cô gia khẳng định sẽ tức giận, sẽ nghĩ để nàng rời đi, không nghĩ tới cô gia...

Lạc Thanh Chu nhìn nàng nói:

- Cô gia nhà ngươi có nhỏ mọn như vậy sao?

Thu nhi cười ra ngoài nói:

- Nô tỳ đi nói với nàng, miễn cho nàng lo lắng cả ngày.

Tiểu Điệp ở phía sau cười nói:

- Châu nhi tỷ tỷ miệng chính là nhịn không được, mấy ngày trước đây còn nói với nô tỳ, về sau cũng không tiếp tục chọc giận công tử, nhất định phải hảo hảo lấy lòng công tử, nếu không sẽ bị công tử đuổi ra khỏi cửa, kết quả lại nhịn không được.

Lạc Thanh Chu thở dài nói:

- Có ít người cứ như vậy, tính cách một khi hình thành, sẽ rất khó sửa lại.

Không bao lâu, Thu nhi đi đến, khép cửa phòng lại, cười nói:

- Cô gia, nô tỳ đã nói cho Châu nhi.

Lạc Thanh Chu hỏi:

- Nàng nói như thế nào?

Thu nhi cười nói:

- Châu nhi không tin cô gia sẽ không đuổi nàng đi, nàng nói nàng phải luyện phi đao thật tốt, để cô gia sợ nàng.

Lạc Thanh Chu không khỏi cười nói:

- Khó trách ta mỗi lần trở về, đều thấy được nàng cố ý phi đao ở trước mặt ta, hóa ra là đang thị uy cho ta xem.

Ba người đều nở nụ cười.

- Tiểu Điệp, Thu nhi, thùng nước kia thật lớn.

Sau một lúc lâu, Lạc Thanh Chu đột nhiên nói.

Tiểu Điệp giúp hắn gội đầu, nói:

- Ừm, là rất lớn đây.

Lạc Thanh Chu nói:

- Các ngươi nói, thùng nước kia có chứa hết ba người không?

Tiểu Điệp ‘Phốc phốc’ cười một tiếng, nhìn Thu nhi, nói:

- Nô tỳ cảm thấy chứa không nổi, Thu nhi tỷ tỷ, ngươi cảm thấy thế nào?

Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn nàng nói:

- Thân thể ngươi nhỏ nhắn xinh xắn như thế, hoàn toàn có thể bỏ qua không tính.

Tiểu Điệp lập tức chu miệng nhỏ, hừ một tiếng:

- Vậy công tử đêm nay đừng có đụng người ta, người ta nhỏ quá không đáng kể mà.

Thu nhi ở một bên cười, không nói gì.

Lạc Thanh Chu không còn giả vờ, nói:

- Tất cả vào đi, thử mới biết được.

Căn phòng cách vách.

Tần nhị tiểu thư cùng Nam Cung Mỹ Kiêu đang nằm trên giường thấp giọng nói chuyện.

Mà trong tiểu viện ngoài phòng.

Châu nhi vẫn đang khắc khổ luyện tập phi đao.

- Phốc! Phốc! Phốc!

Từng chuôi phi đao bay ra ngoài, ghim thật sâu đâm vào bên trên bia ở góc tường.

Sau nửa canh giờ.

Châu nhi đột nhiên lập tức ném ra hai thanh phi đao.

- Phốc! Phốc!

Hai thanh phi đao đột nhiên phân tán bay ra, lại tinh chuẩn không sai đâm vào hồng tâm của hai bia ngắm, chút xíu không kém, mà lại đâm rất sâu, toàn bộ chuôi đao đều ngập vào, hai cái chuôi đao bên ngoài đều đang không ngừng run rẩy, bởi vậy có thể thấy được dùng lực lớn bao nhiêu.

Châu nhi xoa xoa mồ hôi trên trán, đi đến chỗ gần, nhìn phi đao bên trên hai cái bia ngắm, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, lập tức vươn tay, nắm chặt chuôi đao, ‘Phốc’ một tiếng, rút ra phi đao từ hai cái bia ngắm, miệng khẽ nói:

- Đâm thật sâu, xem ra khí lực của ta lại trở nên lớn hơn rất nhiều... Cái này nếu đâm vào trên người, hừ hừ...

Thời gian trôi qua một nén hương.

Thu nhi cùng Tiểu Điệp khiên chậu nước đi ra khỏi gian phòng.

Châu nhi thấy khắp khuôn mặt hai người đỏ ửng, sợi tóc dính sát gương mặt, mái tóc đều tản mát, đồ trang sức phía trên đều biến mất không thấy, hỏi:

- Thu nhi, Tiểu Điệp, các ngươi cũng tắm rửa?

Hai người nhẹ gật đầu, không nói gì, rót nước vào bên trong bồn hoa.

Chân Thu nhi mềm nhũn, kém chút té ngã, được Tiểu Điệp đỡ lấy.

Hai người lại cùng nhau vào trong nhà.

Châu nhi lạnh mắt nhìn một màn này, hừ một tiếng, tiếp tục luyện tập phi đao.

Dù sao nàng tối nay sẽ hầu hạ tiểu thư và quận chúa, sẽ không giúp các nàng, nàng cũng không muốn vào thấy đến một màn không nên nhìn.

Rất nhanh, trời tối người yên, toàn bộ Tần phủ đều an tĩnh lại.

Trên trời bông tuyết vẫn tung bay như cũ.

Châu nhi đi vào trong nhà, đóng cửa lại, tiến vào gian phòng của mình, nằm ở trên giường, lại ngủ không được.

- Ai nha... Ai nha...

Giường gỗ sát vách đang vang lên tiếng cọt kẹt.

Châu nhi đong đưa lỗ tai nằm một hồi, thực sự ngủ không được, lại đi ra gian phòng, đi tới hành lang.

Từ bên trên hành lang nhìn lại, hồng tâm trên hai bức bia ngắm ở góc tường, có chút mơ hồ.

Nàng quyết định thử một chút khoảng cách cùng góc độ này.

- Phốc!

Nàng đột nhiên ném ra phi đao.

Phi đao đâm vào bia ngắm, nhưng cũng không có vào hồng tâm.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters