Chương 1554: Nguyệt tỷ tỷ: Trúc Trúc, Chu Chu, Tiền Bối? Sư phụ? Cô cô? (2)

- Ta cảm thấy giữa chúng ta có quan hệ hơn cả bằng hữu, cũng vừa là thầy vừa là bạn, lại như tỷ đệ. Có đôi khi, ta đứng bên cạnh Nguyệt tỷ tỷ, thậm chí cảm giác một loại thân thiết cùng thân cận ở giữa thân nhân với nhau, ta chưa hề có cảm giác như vậy với bất kỳ người nào mà ta từng tiếp xúc. Ta cảm thấy rất phức tạp, bất kỳ cái gì đã nói đều hình dung không ra, nhưng tuyệt đối không phải quan hệ bằng hữu bình thường hay lợi dụng lẫn nhau như Nguyệt tỷ tỷ đã nói.

Thân ảnh xanh nhạt nhìn về phía nơi khác, thản nhiên nói:

- Đây chẳng qua là ngươi mong muốn đơn phương.

Lạc Thanh Chu gật đầu nói:

- Có lẽ là ta mong muốn đơn phương. Nếu Nguyệt tỷ tỷ quả thật muốn rời đi, mỗi đêm ta vẫn sẽ đến nơi này, nhưng khẳng định sẽ rất mất mát, cảm giác nhân sinh sẽ thiếu đi cái gì đó, trống rỗng, không biết bao lâu mới có thể khôi phục.

Thân ảnh xanh nhạt nhìn con cá cách đó không xa đang ăn cây rong, thần sắc lãnh đạm nói:

- Không phải còn có Long nhi sao? Tiểu Nguyệt đến lúc đó cũng tới tìm ngươi.

Lạc Thanh Chu nói:

- Các nàng...

- Thời gian đã không còn sớm.

Thân ảnh xanh nhạt không tiếp tục nhiều lời, thân ảnh lóe lên, bay khỏi hồ nước.

Lạc Thanh Chu ngây cả người, đi theo.

Hai người bay ra mặt hồ.

Bóng đêm còn chưa hoàn toàn thối lui.

Bầu trời tối tăm mờ mịt, bông tuyết vẫn đang vô thanh vô tức bay lả tả.

Trên đường cách đó không xa đã xuất hiện người đi đường.

- Nguyệt tỷ tỷ....

Lạc Thanh Chu gặp nàng muốn rời đi, vội vàng hô một tiếng, bay đến trước mặt của nàng, nhìn cổ của nàng nói:

- Ta chỉ có một cái yêu cầu, không biết ngươi về sau lúc nào muốn rời khỏi, nhất định phải nói cho ta một tiếng, không được lén lút đi, có thể chứ?

Thân ảnh xanh nhạt đang muốn nói chuyện.

Lạc Thanh Chu lại nói:

- Còn có, ta cần phải giải thích một chút, ta đối với chân của Long nhi cô nương, chỉ là thưởng thức rất đơn thuần, cũng không phải bởi vì những tâm tư hèn mọn kia, hi vọng Nguyệt tỷ tỷ không nên hiểu lầm.

Thân ảnh xanh nhạt nhìn về phía hắn nói:

- Ta hiểu lầm sao?

Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, nói:

- Đương nhiên hiểu lầm, ta và Long nhi cô nương căn bản không có khả năng, ta sẽ không có bất cứ tình cảm nam nữ nào dành cho nàng. Nếu như Nguyệt tỷ tỷ không tin, ta có thể thề, nếu như có hoang ngôn, trời giáng lôi...

Ánh mắt thân ảnh xanh nhạt lạnh lùng nhìn hắn.

Lạc Thanh Chu cứng một chút, nói:

- Trời giáng búa bổ, chết không yên lành!

Thân ảnh xanh nhạt lại lạnh lùng nhìn hắn một cái, không tiếp tục để ý đến hắn, thân ảnh lóe lên, biến mất không thấy gì nữa.

Lạc Thanh Chu đứng tại chỗ, run lên nửa ngày, đột nhiên nghi ngờ nói:

- Tại sao ta phải giải thích cho nàng? Coi như ta và Long nhi cô nương có tình cảm nam nữ, coi như ta giao phối với Long Nhi cô nương, lại có quan hệ thế nào với nàng? Ta lại không phải sờ chân của nàng...

- Hoàn toàn chính xác không có quan hệ.

Đúng vào lúc này, trên đỉnh đầu đột nhiên truyền đến một đạo âm thanh băng lãnh.

Lạc Thanh Chu đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại.

Trong mây, một tia ánh trăng lóe lên một cái rồi biến mất.

Lạc Thanh Chu: - ....

Hắn không dám lại nói nhảm, thân ảnh lóe lên, bay về phía nội thành.

Nghĩ nghĩ, hắn vội vàng lấy ra bảo điệp đưa tin, gửi một tin nhắn cho Nguyệt tỷ tỷ: 【 Nguyệt tỷ tỷ, vừa rồi ta đang gửi tin nhắn cho người khác, cho nên nói một mình, ta nói chính là người khác, ngươi đừng hiểu lầm 】.

Trên ngọc thạch, xuất hiện rất nhiều tin nhắn chưa đọc.

Đại đa số đều là Chu Yếm, trên cơ bản đều là đang đang tức giận lôi đình mắng hắn không giữ chữ tín, còn nói muốn xuống núi đến làm thịt hắn.

Một dòng tin nhắn trong đó có nội dung như sau: 【 Tiểu tử hèn hạ vô sỉ không giữ chữ tín, bản vương muốn làm cho hoa cúc ngươi tàn lụi, máu rơi đầy đất, quỳ trên mặt đất gọi cha, hô hô kêu to xin tha! 】.

Lạc Thanh Chu trả lời một tin nhắn: 【 Chu Chu tiền bối, hai đêm qua ta thật sự có chuyện, chờ đêm nay đi, đêm nay ta lại nói chuyện phiếm với ngươi, cầu tiền bối đừng bạo hoa cúc của tiểu bối】.

Lạc Thanh Chu lại xem tin nhắn phía dưới.

Lệnh Hồ Thanh Trúc cũng gửi tới mấy tin:

【 Ngươi đang làm gì? 】.

【 Lại đang đi với cùng với nương tử nhà ngươi sao? 】.

【 Còn không có dậy? 】.

【 Là đang bồi nương tử nhà ngươi, hay là quận chúa kia của ngươi】.

【 Mau nói thời gian, bảo kiếm của ta đã đói khát khó nhịn 】.

【 Có phải ngươi lừa gạt cô cô hay không, nương tử nhà ngươi căn bản sẽ không biết kiếm pháp, ngươi căn bản cũng không có nương tử, đúng hay không? 】.

Lạc Thanh Chu trả lời:

【 Ngươi rốt cuộc muốn cho ta gọi sư phụ, hay là sư thúc, hay là cô cô? Thời gian chưa định, định xong tự nhiên sẽ thông báo cho ngươi 】.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters