Thợ sửa giày dép lập tức nhiệt tình hỏi:
- Khách nhân muốn may vá cái gì?
Thiếu niên lại nhìn hắn một chút, không có trả lời, dắt ngựa, bước nhanh rời đi, đi đến ngõ hẻm Thập Bát cách đó không xa.
Thợ sửa giày dép nhìn bóng lưng của hắn, có chút híp mắt lại.
Đột nhiên, sắc mặt hắn biến đổi, cảm thấy cổ xuất hiện hơi lạnh, lập tức đưa tay sờ một chút, nhớp nhúa, tanh tanh, bên trên ngón tay tràn đầy vết máu.
Hắn ngốc trệ một chút, đột nhiên từ dưới đất đứng lên.
Lập tức, mắt tối sầm lại, 'Phù phù' một tiếng, một cái đầu rơi xuống mặt đất, lăn ra ngoài.
Trong ngõ, trước viện Đao phủ.
Đao Thành Không vẫn như cũ bị trói, người đầy chật vật quỳ trên mặt đất.
Hơn hai mươi người Cẩm Y vệ cầm trong tay đoản đao, tĩnh không một tiếng động vây xung quanh hắn, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía trước.
Đao tỷ nắm đao trong tay, mấy lần muốn xông đi lên liều mạng, đều bị Nam Cung Mỹ Kiêu ngăn lại.
Nhưng phụ thân của nàng đã không đợi được.
Nàng tình nguyện xông lên, cùng phụ thân nàng chết dưới đao của đám Cẩm Y vệ, cũng không nguyện ý lại chịu thống khổ và dày vò như thế này.
Trong trong lòng nàng rõ ràng, chờ Lạc Trường Thiên trở về, phụ thân của nàng vẫn sẽ chết, thậm chí sẽ chết thảm hại hơn.
Cho dù vị quận chúa bên cạnh cũng không có cách nào cứu phụ thân rời đi.
Từ ba ngày trước, nàng đã ôm quyết tâm quyết tử.
Có thể cùng chết với phụ thân mình, nàng không sợ hãi.
- Ông.
Đao trong tay của nàng sáng lên đao mang, thần sắc quyết tuyệt nói:
- Quận chúa, không cần phải để ý đến ta, các ngươi đi thôi. Đây là chuyện nhà của ta, không có quan hệ gì với các ngươi.
Nam Cung Mỹ Kiêu đứng ở trước người của nàng, lạnh mặt nói:
- Ngươi cho rằng ta muốn quản? Còn không phải gia hỏa nào đó khóc hét cầu xin ta tới.
Đao tỷ kinh ngạc nhìn nhìn về phía nàng.
Nam Cung Mỹ Kiêu nói:
- Ngươi thật sự cho rằng hắn cái gì cũng không biết? Vậy ngươi cũng quá coi thường hắn. Ba ngày trước, hắn đã biết. Là sư tỷ của hắn, chân lại dài như vậy, hắn chắc chắn sẽ không mặc kệ ngươi.
Đao tỷ đao trong tay, khẽ run:
- Hắn...
- Két két....
Đúng vào lúc này, cửa ra vào còn lại nửa cánh cửa đột nhiên bị người đẩy ra.
Ánh mắt của mấy người đều nhìn sang.
Một thiếu niên mang theo mũ rộng vành từ ngoài cửa đi đến, sau đó lại rất lễ phép mà đóng lại nửa cánh cửa kia, sau đó gỡ xuống nón lá trên đầu, thu vào.
Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn hắn, đáy lòng căng cứng cuối cùng nới lỏng, trên mặt lập tức lộ ra một tia lo lắng.
Nhanh như vậy... Là thành công, hay là...
Đao tỷ nắm chặt đao trong tay, lớn tiếng nói:
- Sở Phi Dương, ngươi không nên tới! Cha ta là hung phạm giết người, trốn không thoát... Lạc Trường Thiên và những Cẩm Y vệ này đều đang dò xét chuyện của ngươi....
Lạc Thanh Chu đi đến bậc thang, một mặt bình tĩnh nói:
- không sao đâu, Lạc Trường Thiên đã bị ta cắt mất đầu, về phần những Cẩm Y vệ này...
Còn chưa có nói xong, hắn đột nhiên biến mất tại chỗ không thấy gì nữa, lập tức xuất hiện sau lưng Đao Thành Không, song quyền ‘Oanh’ một tiếng đánh ra, trực tiếp đánh bay hai tên Cẩm Y vệ đứng ở gần Đao Thành Không ra ngoài.
Hai tên Cẩm Y vệ kia còn chưa kịp phản ứng, đầu liền bạo liệt, toàn thân quấn quanh lôi điện, chết oan chết uổng.
- Bọn hắn tự nhiên cũng sẽ đi dưới mặt đất, tụ hợp với chỉ huy sứ đại nhân của bọn chúng.
Lạc Thanh Chu đứng ở sau lưng Đao Thành Không, nói xong câu nói này, trong tay lóe lên hàn mang, giải khai dây thừng trên người Đao Thành Không, ánh mắt nhìn về phía những Cẩm Y vệ khác.
Cẩm Y vệ ở bốn phía lúc này mới kịp phản ứng, sắc mặt đều đại biến.
- Ngươi muốn tạo phản? Chúng ta là Cẩm Y vệ! Cẩm Y vệ do thánh thượng tự mình quản lý.
Một người trong đó trừng to mắt, run giọng hét lớn.
Không riêng bọn hắn bị hù dọa, mấy người Đao tỷ và Nam Cung Mỹ Kiêu, cũng đều giật mình.
Tên kia nói không sai, giết Cẩm Y vệ, vậy không có gì khác biệt với tạo phản, trực tiếp sẽ bị tru di tam tộc.
- Oanh!
Lạc Thanh Chu không nói gì, lần nữa xông về Cẩm Y vệ khác, trong tay nổ bắn ra quyền mang, lại một quyền đấm chết hai tên Cẩm Y vệ!
- Tu vi Đại Võ Sư!
- Đi mau!
Lúc này, tên tiểu đầu mục Cẩm Y vệ lập tức kịp phản ứng, vừa kinh vừa sợ, quay người chạy nhanh ra cửa ra vào.
- Lạt!
Phi kiếm bắn nhanh mà ra, trong nháy mắt cắt mất đầu hắn.
Một nửa thần hồn Lạc Thanh Chu xuất khiếu, thúc đẩy phi kiếm, một nửa thần hồn khống chế thân thể, đánh ra Kim Cang Quyền.
Những Cẩm Y vệ này đều chỉ là Võ Sư, đâu phải đối thủ của hắn.
Chỉ gặp quyền ảnh trùng điệp trong tiểu viện, phi kiếm xuyên thẳng qua, máu tươi vẩy ra, đầu người rơi xuống.
Trong nháy mắt, hai mươi mấy tên cao thủ Cẩm Y vệ chỉ còn lại có năm sáu người, những người khác đều nằm trên mặt đất, không phải đầu một nơi thân một nẻo, chính là đầu bạo liệt, hoặc lồng ngực vỡ vụn, triệt để mất mạng.