Chương 1570: Nguyệt tỷ tỷ: Cùng nương tử nhà ngươi? (2)

- Vi Mặc, ngươi nói một chút, dưới chân Thiên Tử, đường đường nội thành, tại sao có thể xảy ra chuyện như vậy? Mặc dù người một nhà Lạc Diên Niên kia đáng chết, thế nhưng hung đồ kia cũng quá đáng sợ, nếu không cẩn thận chạy trốn đến trong phủ chúng ta, cha ngươi và nhị ca ngươi lại không ở...

Những nha hoàn bọn hạ nhân nghe được, đều bị hù sắc mặt trắng bệch.

Tần nhị tiểu thư nhẹ giọng an ủi:

- Mẫu thân, không có chuyện gì, trong nhà không phải còn có Hạ Thiền sao? Chu quản gia cùng Thanh nhi cũng biết một ít công phu quyền cước.

Bách Linh lập tức giòn tiếng nói:

- Phu nhân đừng sợ, Bách Linh cũng biết võ công đây.

Nói rồi cầm nắm đấm trắng nhỏ nhắn, miệng ‘A’ quát to một tiếng, một quyền đánh ra ngoài, nói:

- Nắm đấm của tiểu Bách Linh cũng không phải ăn chay.

Tống Như Nguyệt nhíu mày suy tư một chút, lập tức quyết định nói:

- Đêm nay chúng ta không thể tách ra nữa. Thế này đi, Vi Mặc, ta và Khiêm Gia đi nơi đó của ngươi ở, những người khác chen một chút, ở trong tiểu viện sát vách. Chúng ta nơi đó có Hạ Thiền trông coi. Chỗ của những người khác thì có Chu quản gia cùng Thanh nhi trông coi. Đợi ngày mai lão gia trở về, lại có dự định khác.

Người Tần phủ cũng không nhiều, tăng thêm hạ nhân, hết thảy cũng mới mười lăm người, còn có mấy người đang ở bên trong cửa hàng nội thành, hai tiểu viện đã đủ cho tất cả mọi người ở lại.

Vừa nghe lời này, những người khác không có ý kiến.

Tần nhị tiểu thư vốn muốn nói, gặp mặt mũi mẫu thân tràn đầy kinh sợ lo lắng, cũng đành phải coi như thôi.

Một đoàn người đi của đến phòng của mỗi người thu thập một chút, sau đó đi đến tiểu viện phía sau.

Tay trái Tống Như Nguyệt lôi kéo Tần đại tiểu thư, tay phải lôi kéo Tần nhị tiểu thư, mang theo Bách Linh Hạ Thiền, Thu nhi Châu nhi cùng Tiểu Điệp, và Lạc Thanh Chu tiến vào Mai Hương Uyển.

Những người khác đều đi một tòa tiểu viện khác.

Các nơi trong phủ đều treo đầy đèn lồng, không dám dập tắt, cửa trước cửa sau, không chỉ có đã khóa lại, còn dùng gậy gỗ lớn chống đỡ.

Hết thảy Mai Hương Uyển cũng chỉ có bốn gian phòng.

Tống Như Nguyệt nắm hai nữ nhi vào phòng, suy nghĩ một chút, bắt đầu phân phó:

- Ta, Khiêm Gia cùng Vi Mặc ngủ một phòng. Hạ Thiền cùng Bách Linh, còn có Châu nhi ngủ một phòng. Còn lại một phòng, Thanh Chu cùng Tiểu Điệp, còn có Thu nhi ngủ. Các ngươi thấy thế nào?

Châu nhi lập tức nói:

- Phu nhân, giường trong hai gian của phòng chúng ta quá nhỏ, không đủ ngủ ba người. Nếu không nô tỳ đi phu nhân cùng tiểu thư nơi đó ngủ, nơi đó có giường mỹ nhân, nô tỳ có thể ngủ ở trên giường, cũng tiện bất cứ lúc nào hầu hạ phu nhân cùng tiểu thư.

Tống Như Nguyệt nhìn về phía nàng nói:

- Giường nhỏ sao? Mỗi lần Thanh Chu cùng Thu nhi, hay là Tiểu Điệp ba người ngủ thế nào?

Vừa nghe lời này, trong phòng lập tức yên lặng lại.

Tiểu Điệp lập tức cúi đầu, đỏ bừng mặt.

Thu nhi cũng cúi đầu.

Lạc Thanh Chu gặp ánh mắt của mấy người đều nhìn lại, vội vàng nói:

- Nhạc mẫu đại nhân, dạng này, ta và Tiểu Điệp đi Trích Tiên cư ngủ. Như vậy, các ngươi sẽ rộng rãi hơn một chút, ngủ dễ chịu hơn một chút.

Tống Như Nguyệt lập tức bác bỏ, nói:

- Không được! Người khác xảy ra chuyện còn chưa tính, nếu ngươi xảy ra chuyện, ngươi bảo ta làm sao bàn giao cho lão gia, cho Vi Mặc, cho liệt tổ liệt tông Tần gia? Ngươi sang năm sẽ thi Trạng Nguyên, làm rạng rỡ tổ tông Tần gia ta, không thể xảy ra một chút xíu sai lầm.

Lạc Thanh Chu lúng túng nói:

- Nhạc mẫu đại nhân, Trạng Nguyên, chỉ sợ có chút khó...

Tống Như Nguyệt hừ lạnh nói:

- Còn không có thi, lại không có chút tự tin? Chí hướng cần thả xa một chút, lấy tài hoa của ngươi, cho dù thi không đậu Trạng Nguyên, Bảng Nhãn hay Thám Hoa đối với ngươi mà nói, còn không phải như lấy đồ trong túi?

Lạc Thanh Chu: -....

Tần nhị tiểu thư ở một bên khẽ cười nói:

- Thanh Chu ca ca, mẫu thân rất có lòng tin đối với chàng đây.

Lạc Thanh Chu cúi đầu không nói.

Tống Như Nguyệt lại nhìn hắn vài lần, sau đó nhìn về phía những người khác, trầm ngâm một chút, nói:

- Thế này đi, Hạ Thiền và Bách Linh ngủ chung, Châu nhi, Tiểu Điệp cùng Thu nhi, ba người các ngươi ngủ chung. Còn Thanh Chu, ngươi đến ngủ gian phòng của chúng ta.

Vừa nghe lời này, Lạc Thanh Chu lập tức giật mình, ngẩng đầu, nhìn nàng.

Những người khác cũng đều mặt mũi tràn đầy ngạc nhiên.

Tần nhị tiểu thư ‘Phốc phốc’ cười một tiếng, nói:

- Mẫu thân, người nói chuyện cũng không nói rõ ràng, nhìn Thanh Chu ca ca bị hù dọa rồi kìa.

Lập tức cười nói:

- Thanh Chu ca ca, mẫu thân có ý là, chàng đi gian phòng của chúng ta ngủ ở trên giường mỹ nhân ở bên ngoài, như thế nàng mới an tâm.

Tống Như Nguyệt lườm nàng một cái nói:

- Chẳng lẽ ta nói không phải ý này? Là các ngươi suy nghĩ nhiều?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters