Chương 1572: Nguyệt tỷ tỷ: Cùng nương tử nhà ngươi? (4)

Tống Như Nguyệt nói:

- Kia là trước kia, hiện tại… Ai, một lời khó nói hết.

Trong phòng bên trong trầm mặc một hồi.

Tống Như Nguyệt đột nhiên lại hỏi:

- Thanh Chu, ngươi chuẩn bị lúc nào sinh một đứa bé?

Tần nhị tiểu thư lập tức nhỏ giọng nói:

- Mẫu thân, người hỏi chuyện này làm gì? Thân thể Vi Mặc...

Tống Như Nguyệt nói:

- Mẫu thân cũng không phải để ngươi mang thai. Tiểu Điệp, Thu nhi đều không thể à? Trong nhà cả ngày quạnh quẽ, thêm một hài tử khẳng định sẽ rất náo nhiệt.

Tần nhị tiểu thư nói:

- Vậy sao mẫu thân không thúc giục đại ca và nhị ca.

Tống Như Nguyệt lại thở dài một hơi:

- Bọn hắn, ta không trông cậy được vào, có thể thành hôn cũng đã không tệ rồi. Đặc biệt là nhị ca ngươi, trong phòng ngay cả nha hoàn sai sử đều không cần, nhìn thấy nữ tử không có một chút biểu lộ, mẫu thân cũng hoài nghi hắn… Khụ khụ, không nói, nhắc đến hắn ta đã cảm thấy tức giận.

Mẹ con hai người nói chuyện, Tần đại tiểu thư không nói một lời.

Lạc Thanh Chu cũng không có lại đáp lời, lặng lẽ lấy ra bảo điệp đưa tin trong chăn, trả lời tin nhắn cho Chu Yếm, lại gửi tin nhắn cho Lệnh Hồ Thanh Trúc, hỏi nàng về tình huống của Đao tỷ.

Sau đó, hắn lại gửi tin nhắn cho Nguyệt tỷ tỷ: 【 Nguyệt tỷ tỷ, ngươi đang làm gì? Bên ngoài rất nguy hiểm, tuyệt đối không nên ra ngoài, trong nhà ngươi có quan binh đi điều tra hay không? 】.

Sau khi gửi đi tin tức, Lệnh Hồ Thanh Trúc rất nhanh trả lời lại: 【 Người thì đã đón được, cha sư tỷ nhà ngươi bị thương rất nặng, bất quá ta có thể trị hết, ta đã cất giấu bọn hắn rất tốt. Thuận tiện nói với ngươi một tiếng, sư tỷ của ngươi rất lo lắng cho ngươi, muốn ngươi cũng tới tông môn. Nếu ngươi tới, ta sẽ đi đón ngươi 】.

Lạc Thanh Chu ngay lập tức trả lời tin nhắn, buồng trong truyền đến âm thanh của Tống Như Nguyệt:

- Khiêm Gia, ngươi làm gì? Ngủ một đầu làm gì? Không thích ngủ chung cùng mẫu thân và Vi Mặc sao?

Tiếng nói nhàn nhạt của Tần đại tiểu thư vang lên:

- Ta thích ngủ một người.

Tống Như Nguyệt không có lên tiếng nữa, chỉ khẽ thở dài một hơi.

Lạc Thanh Chu nhắn tin xong cho Lệnh Hồ Thanh Trúc, lại nhắn tin thêm cho Chu Yếm.

Lúc này, Nguyệt tỷ tỷ tin nhắn trả lời lại: 【 Đang ngủ, ngươi thì sao? 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Ta cũng đang ngủ 】.

Lần này, tin tức rất mau đáp lại.

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Cùng nương tử nhà ngươi? 】.

Lạc Thanh Chu quyết định trêu chọc nàng: 【 Ngoại trừ nương tử nhà ta ra, còn có chị vợ dung mạo như thiên tiên của nhà ta, cả hai tỷ muội 】.

Nguyệt tỷ tỷ không tiếp tục trả lời.

Chờ giây lát.

Lạc Thanh Chu thấy Nguyệt tỷ tỷ vẫn không có trả lời tin nhắn cho mình, sợ đùa hơi quá trớn.

Hắn vội vàng lại trả lời: 【 Nguyệt tỷ tỷ, ta vừa rồi đùa với ngươi. Nương tử nhà ta cùng tỷ tỷ nàng, còn có nhạc mẫu đại nhân của ta ngủ ở trên giường, ta ngủ ở trên giường phía ngoài 】.

【 Đêm nay kinh đô tương đối nguy hiểm, có hung đồ tạo thảm án diệt môn, ngay cả Cẩm Y vệ chỉ huy sứ đều bị giết chết, hiện tại toàn thành đều đang điều tra hung đồ kia, không biết hắn sẽ trốn ở bên trong nhà nào. Cho nên đêm nay người một nhà chúng ta đều ngủ cùng một chỗ, để phòng cái hung đồ đáng sợ kia đột nhiên xuất hiện 】.

Chu Yếm và Lệnh Hồ Thanh Trúc, đều phát tới tin nhắn.

Lạc Thanh Chu trả lời từng cái.

Lại đợi một hồi.

Nguyệt tỷ tỷ nhắn tin trả lời lại: 【 Hung đồ gì? 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Hung đồ tạo ra thảm án diệt môn, nghe nói cả nhà Trung Vũ Bá phủ đều bị giết, ngay cả lão đại Cẩm Y vệ đều chết rồi, rất là thảm. Nguyệt tỷ tỷ, ngươi ở nhà phải khóa chặt cửa, cẩn thận hung đồ kia đột nhiên chạy đến trong nhà ngươi】.

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Không phải ngươi sao? 】.

Lạc Thanh Chu nhìn thấy tin nhắn này, lập tức cứng đờ: 【 Nguyệt tỷ tỷ, ngươi đang nói cái gì? Ta nghe không hiểu. Ngươi nói ta là hung đồ sao? 】.

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Ừm 】.

Thanh Chu nhìn cái chữ này, cẩn thận suy tư một chút trong đầu.

Sao Nguyệt tỷ tỷ lại biết?

Là hắn đêm đó cầu Nguyệt tỷ tỷ dẫn hắn tiến vào nội thành, đi Trung Vũ Bá phủ dò xét qua...

Cũng bởi vì một nguyên nhân thế này sao?

Nếu như thế thì Nguyệt tỷ tỷ cũng quá thông minh đi, nếu so sánh với nhị tiểu thư nhà hắn, cũng không kém bao nhiêu.

Đương nhiên, hắn không có khả năng thừa nhận.

Lạc Thanh Chu: 【 Nguyệt tỷ tỷ, đừng nói đùa, ta không có lá gan lớn như vậy, cũng không có bản sự lớn như thế 】.

Nguyệt tỷ tỷ: 【 A 】.

Lạc Thanh Chu không biết nên làm sao trả lời.

Lúc này, Lệnh Hồ Thanh Trúc lại phát tới tin tức: 【 Kinh đô giống như bị phong tỏa, nghe nói Trung Vũ Bá phủ bị diệt môn, ngay cả chỉ huy sứ Cẩm Y vệ tu vi Đại Võ Sư cũng bị người giết, còn có hai mươi mấy Cẩm Y vệ đều bị người giết chết.】

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters