Chương 1578: Ngươi là nương tử của ta (1)

Tần nhị tiểu thư nói khẽ:

- Nếu phụ thân trở về, nhớ bảo Mai nhi đến thông báo cho chúng ta một tiếng.

- Biết.

Tống Như Nguyệt nhẹ nhàng đẩy rèm châu, đi ra từ giữa phòng, chuẩn bị trực tiếp đi đến cửa ra vào.

Nàng nhìn trên giường một chút, lại đi đến bên giường, giúp Lạc Thanh Chu đắp lại chăn mền, lại giúp hắn thu lại chăn mền sắp rơi xuống, sau đó đứng ở bên giường, nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú đang ngủ say một hồi, thở dài một hơi, lẩm bẩm:

- Tiểu tử này cũng rất đáng thương, ở Thành Quốc phủ chịu ủy khuất, vào đến Tần phủ ta, lại bị tỷ tỷ ngươi đối đãi như vậy… rõ ràng dễ nhìn như thế, lại có tài hoa, thế mà chịu khổ dạng này….

Tần nhị tiểu thư ở trong nhà nói:

- Mẫu thân, người đi nhanh đi, đừng đánh thức Thanh Chu ca ca, chàng ấy một lúc nữa còn phải dậy sớm đọc sách, để chàng ngủ thêm một hồi.

Tống Như Nguyệt đi đến cửa ra vào, thầm nói:

- Từ khi tiểu tử này đi vào trong phủ, nha đầu ngươi chỉ biết đau lòng hắn, không còn đau lòng mẫu thân ngươi, hừ.

Nói xong, mở cửa phòng, đi ra ngoài.

Thu nhi sớm đã rời giường, nghe được động tĩnh, vội vàng tới giúp nàng mặc giày vào.

Tống Như Nguyệt vuốt ve đầu của nàng nói:

- Thu nhi, ngươi là nha hoàn hiểu chuyện nhất trong phủ này, cần cù chăm chỉ nhất, có ngươi chiếu cố Vi Mặc, ta mới yên tâm.

Thu nhi cười nói:

- Mai nhi còn dậy sớm hơn cả nô tỳ, đang đứng bên trên hành lang chờ phu nhân đây.

Tống Như Nguyệt nhíu mày, mặt mũi tràn đầy lo lắng nói:

- Không biết lão gia đã trở về chưa, đừng để bị nhốt ở ngoài cửa đông lạnh.

Nói xong, vội vàng đi ra ngoài.

Mai nhi đi ra khỏi hành lang, mở ra dù trong tay, che ở trên đỉnh đầu của nàng.

Chủ tớ hai người rất nhanh rời đi.

Thu nhi đóng cửa, về tới gian phòng.

Tiểu Điệp cùng Châu nhi đang cởi trần trùng trục, vẫn còn đang ngủ say.

Châu nhi mỗi đêm đều rất khuya mới ngủ.

Về phần Tiểu Điệp, trong khoảng thời gian này đoán chừng là mệt mỏi muốn chết.

Thu nhi ngồi xuống ở trước bàn, cầm lên đồ thêu thùa trên bàn, tiếp tục xe chỉ luồn kim, nghiêm túc thêu Mẫu Đơn.

Căn phòng cách vách.

Tần nhị tiểu thư gặp trong phòng an tĩnh, nhẹ giọng hô:

- Thanh Chu ca ca....

Trên giường, Lạc Thanh Chu vẫn đang giả vờ ngủ, không có bất kỳ phản ứng gì.

Tần nhị tiểu thư lại gọi:

- Thanh Chu ca ca, Vi Mặc biết chàng đã tỉnh, chàng qua đây một chút, Vi Mặc có lời muốn nói với chàng.

Lạc Thanh Chu nghe động tĩnh trong bên ngoài tiểu viện, gặp vị nhạc mẫu đại nhân kia đã thật rời đi, mới ngồi dậy từ trên giường, đi đến trước rèm châu, thấp giọng nói:

- Nhị tiểu thư, đại tiểu thư còn ngủ ở bên trong, ta không tiện đi qua, nàng có lời gì, nói thẳng là được, ta có thể nghe thấy.

Tần nhị tiểu thư duỗi ra tay mềm, đẩy ra màn trướng, nói khẽ:

- Thanh Chu ca ca, tỷ tỷ ngủ rất say, chàng qua đây, Vi Mặc nhớ ngươi...

Lạc Thanh Chu gặp nàng mặc một bộ đồ mỏng manh, một bộ dáng nhu uyển động lòng người, do dự một chút, đành phải đẩy ra rèm châu, đi tới bên giường, ngồi xuống cầm tay nhỏ mềm mại của nàng.

Tần nhị tiểu thư lôi kéo hắn nói nhỏ:

- Thanh Chu ca ca, đi lên.....

Lạc Thanh Chu vội vàng từ chối nói:

- Vậy không được, đại tiểu thư còn ngủ ở nơi này, nếu như bị nàng phát hiện, ta ngô....

Không đợi hắn nói xong, Tần nhị tiểu thư đột nhiên ôm lấy cổ của hắn, hôn lên miệng của hắn, toàn bộ thân thể đều dán vào trong ngực hắn.

Một lát sau.

Tần nhị tiểu thư buông lỏng hắn ra, thấp giọng nói:

- Thanh Chu ca ca, mau lên đây, nằm cùng Vi Mặc một hồi, có được hay không? Chúng ta không hề làm gì, chỉ yên lặng nằm đó, để Vi Mặc nhìn chàng, có được hay không?

- Nhị tiểu thư....

- Thanh Chu ca ca, Vi Mặc thật sợ, thật sợ nhà ta đột nhiên tản đi, thật sợ Thanh Chu ca ca đột nhiên xảy ra chuyện… Thanh Chu ca ca, lên đây đi, bồi Vi Mặc một hồi, có được hay không? Van cầu chàng….

- Thế nhưng mà....

- Tỷ tỷ ngủ rất say, sẽ không đánh thức nàng, Thanh Chu ca ca bồi Vi Mặc nằm một hồi, không có người nào biết.....

Nói rồi, Tần nhị tiểu thư nhíu lại đôi mi thanh tú, hai con ngươi điềm đạm đáng yêu nhìn hắn, một mặt khẩn cầu.

Trong lòng Lạc Thanh Chu mềm nhũn, chui vào màn che, lên giường.

Giường rất lớn.

Tần đại tiểu thư ngủ ở tận cùng bên trong nhất, nằm ở bên kia.

Hai người bọn họ nằm ở bên ngoài, hẳn là không vấn đề gì.

Lạc Thanh Chu cẩn thận từng li từng tí nằm xuống.

Tần nhị tiểu thư giúp hắn đắp chăn lên, sau đó ôm chặt hắn, nói khẽ:

- Thanh Chu ca ca thật tốt, mặc kệ Vi Mặc nói cái gì, Thanh Chu ca ca đều sẽ đáp ứng Vi Mặc.

Lạc Thanh Chu ôm nàng vào trong ngực, ôn nhu vuốt ve mái tóc nhu thuận của nàng nói:

- Nàng là nương tử của ta, ta đương nhiên phải sủng ái nàng.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters