Lạc Thanh Chu thu hồi thư tịch, hỏi:
- Nhạc phụ đại nhân trở về rồi sao?
Tần nhị tiểu thư tiến vào thư phòng, đặt hộp cơm trên bàn cơm ở trên giường, nói khẽ:
- Phụ thân vừa trở về, tối hôm qua một đêm cũng không ngủ, đã đi ngủ.
Lạc Thanh Chu nghe vậy, yên lòng, đứng dậy khóa cửa sổ, hỏi:
- Có nói tối hôm qua ở đâu hay không?
Tần nhị tiểu thư nói:
- Bị phủ nha giam giữ, cha nói tối hôm qua bên trong phủ nha đầy người, chỉ cần là người lúc kia chưa có về nhà, đều bị chộp tới. Đặc biệt là võ giả, đều tiếp nhận kiểm tra rất nghiêm khắc. Còn có rất nhiều võ giả bị coi như người tình nghi bị bắt vào nhà tù, trên đường phố phía ngoài, có rất nhiều binh sĩ, còn đang điều tra cùng bắt người khắp nơi.
Châu nhi cùng Thu nhi tiến đến đốt đèn, cầm lò sưởi ấm tay, cũng dời lò phía ngoài vào đây, lại đốt hương thơm, sau đó mới lui ra ngoài.
Lạc Thanh Chu cùng Tần nhị tiểu thư đều lên giường, vừa ăn cơm, một bên hàn huyên.
- Phụ thân nói, ngoại thành cùng nội thành đều bị phong toat, không cho phép bất kỳ kẻ nào ra vào, trên đường khắp nơi đều là quan binh đang bắt người, Thanh Chu ca ca, đoạn thời gian này chàng cũng không cần đi ra ngoài nữa, rất nguy hiểm.
- Ta biết, gần đây ta chắc chắn sẽ không đi ra ngoài nữa.
- Võ quán kia.....
- Không sao đâu, ta có đi hay không đều có thể, dù sao ta là đệ tử thân truyền. Sư phụ hẳn là cũng biết chuyện phát sinh ngày hôm qua, đoán chừng những người khác hôm nay cũng không dám lại ra ngoài.
- Thanh Chu ca ca, Vi Mặc có chút sợ hãi.
- Đừng sợ, coi như bọn hắn tra được, cũng là đi tìm Sở Phi Dương, không có quan hệ gì với chúng ta.
-...
- Nhị tiểu thư, cái kia... Buổi sáng lúc đại tiểu thư dậy có nói gì với nàng hay không?
- Nói.
- A? Đại tiểu thư nói cái gì rồi?
Lạc Thanh Chu lập tức khẩn trương lên.
Tần nhị tiểu thư nói:
- Tỷ tỷ nói, Thanh Chu ca ca đụng nàng.
Lạc Thanh Chu: -...
Cũng không chỉ đụng phải, còn sờ soạng một chút chân của đại tiểu thư nữa, không phải đại tiểu thư cũng biết đó chứ?
Tần nhị tiểu thư gặp mặt mũi hắn tràn đầy khẩn trương, 'Phốc phốc' cười một tiếng, nói:
- Đùa chàng thôi. Tỷ tỷ căn bản cũng không có tỉnh, không biết chàng đụng nàng, buổi sáng sau khi thức dậy liền rời đi, không nói lời nào.
Lạc Thanh Chu lúc này mới thở dài một hơi, có chút oán giận nói:
- Lần sau ta cũng không tiếp tục sủng nàng, mỗi lần đều bị nàng hố. Hai lần trước còn tốt, lần này có đại tiểu thư, nếu bị nhạc mẫu đại nhân trông thấy....
Nói đến đây, hắn đột nhiên hạ giọng nói:
- Nhị tiểu thư, nhạc mẫu đại nhân giống như biết, ta buổi sáng ra ngoài mang giày, giày bị người ném tới trong chum nước ở trong viện.....
Tần nhị tiểu thư: -...
Lạc Thanh Chu: -....
Hai người trầm mặc một hồi.
Tần nhị tiểu thư đột nhiên cười nói:
- Thanh Chu ca ca không cần tự mình dọa mình, có thể là người khác ném đây.
Lạc Thanh Chu nói:
- Ai sẽ ném giày ta đây?
Tần nhị tiểu thư suy đoán nói:
- Có thể là Châu nhi, cũng có thể là Bách Linh cùng Thiền Thiền. Chàng cả ngày hù dọa Châu nhi, khi dễ Bách Linh cùng Thiền Thiền, ba người các nàng cũng có thể.
Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt một chút, suy nghĩ nói:
- Châu nhi rất không có khả năng, nha đầu kia không dám. Còn Bách Linh cùng Thiền Thiền... Thật là có khả năng này. Ngươi đừng nhìn Thiền Thiền trung thực, thật ra nha đầu kia rất tinh nghịch, tối hôm qua...
- Tối hôm qua thế nào?
Tần nhị tiểu thư đưa mắt nhìn chằm chằm hắn.
Lạc Thanh Chu kém chút nói lộ ra miệng, nói:
- Tối hôm qua Thiền Thiền cùng Bách Linh đều ngủ ở nơi đó, rất có khả năng gây án. Đặc biệt là Bách Linh, nha đầu kia nhất nghịch ngợm, chuyện gì đều làm ra được. Nàng có hiềm nghi nhất. Bất quá, nếu như lần này thật là nàng, hai lần trước kia tại Mạc Thành....
Tần nhị tiểu thư nói:
- Khả năng cũng là nàng. Dù sao hai lần đó, mẫu thân chưa hề thừa nhận qua. Thanh Chu ca ca, chàng làm gì luôn luôn khi dễ Bách Linh người ta? Khó trách người ta thích trả thù chàng như thế.
Lạc Thanh Chu không phản bác được, chỉ đành phải nói:
- Là nha đầu kia khi dễ ta trước.
Tần nhị tiểu thư giúp hắn gắp đồ ăn, đột nhiên hỏi:
- Thanh Chu ca ca, tỷ tỷ thơm không?
Lạc Thanh Chu nghe vậy sững sờ, nói:
- Cái gì?
Tần nhị tiểu thư cười nói:
- Sáng nay không phải chàng đụng phải tỷ tỷ à? Thơm không?
Sắc mặt Lạc Thanh Chu cứng đờ, nói:
- Đừng nói lời này, còn không phải bị nàng hại. Nếu như bị đại tiểu thư phát hiện, ta về sau còn mặt mũi nào đối mặt với nàng? Nàng vốn là chán ghét ta...
Tần nhị tiểu thư một mặt kỳ quái:
- Thanh Chu ca ca, tỷ tỷ lúc nào nói chán ghét ngươi?
Lạc Thanh Chu thở dài một hơi, nói: