Tần đại tiểu thư không nói gì, yên lặng tiếp nhận, lau lau ở trên mặt một chút, kỳ quái là, giọt mực nước kia vậy mà trong nháy mắt bị lau sạch sẽ, một tia cũng không có để lại.
Trong lòng Lạc Thanh Chu nói thầm: Pháp khí này quả nhiên lợi hại.
Tần đại tiểu thư đưa lại khăn tay cho hắn, lúc này mới nhàn nhạt mở miệng nói:
- Tạ ơn.
Lạc Thanh Chu tiếp nhận khăn tay, thu vào, nói:
- Đại tiểu thư, bài thơ này như thế nào?
Tần đại tiểu thư trầm mặc một chút, khẽ gật đầu, cũng không nói chuyện.
Lạc Thanh Chu không có nói thêm nữa, ngồi mài mực, sau đó lại nâng bút, dựa vào khúc phổ tìm tòi ra trong đầu, bắt đầu đặt bút viết lên trên giấy tuyên.
Thời đại này mặc dù không có khuông nhạc, nhưng có phổ chữ, còn có phổ công xích, hắn toàn bộ biến đổi theo.
Tay trái tay phải, chỉ pháp, hợp âm, xoa nắn lên xuống, âm thanh rung động các loại, đều viết ra hết tiêu chí rõ ràng.
Mà trong lúc hắn viết phổ, Tần đại tiểu thư một mực yên lặng nhìn hắn.
Ngoài đình, Hạ Thiền thu kiếm, đứng ở dưới đại thụ, cũng yên lặng mà nhìn hắn, tựa hồ sợ quấy rầy hắn.
Mà Bách Linh thì ở chỗ cửa ra vào lặng lẽ thò đầu ra, ánh mắt một hồi nhìn về phía cô gia đang chuyên chú viết khúc, một hồi lại nhìn về phía tiểu thư nhà mình đang yên lặng nhìn cô gia.
Trong hậu hoa viên, yên tĩnh im ắng.
Hồi lâu sau, Lạc Thanh Chu mới viết xong toàn bộ khúc ca, lại nghiêm túc nhìn một lần, sau khi làm khô mực nước, mới cầm lên, đưa tới trước mặt Tần đại tiểu thư, nói:
- Đại tiểu thư, ngươi thử một chút.
Tần đại tiểu thư tiếp nhận tờ giấy, trước nhìn một lần, sau đó đặt ở trước cổ cầm, ngón tay mảnh khảnh bắt đầu nhẹ nhàng gảy lên bên trên dây đàn, 'Tranh' một tiếng, phát ra âm điệu du dương.
Bách Linh lập tức từ cửa ra vào vỗ tay nói:
- Êm tai! Quá êm tai! Cô gia viết từ khúc thật hay, tiểu thư gảy đàn cũng thật giỏi, thật sự quá xứng đôi.
Lạc Thanh Chu quay đầu, nhìn nàng nói:
- Đại tiểu thư cũng còn không có gảy, còn đang điều chỉnh dây đàn, ngươi kích động cái gì? Khăn tay đâu?
Bách Linh lập tức lộ vẻ mặt đau khổ:
- Cô gia, không tìm thấy khăn tay.
Lạc Thanh Chu không tiếp tục để ý tới nàng.
Tần đại tiểu thư vặn lấy trục dây đàn bên cạnh, lại thử một chút dây dàn, sau đó mới xong.
Lạc Thanh Chu lập tức ngồi nghiêm chỉnh, dựng lên lỗ tai.
Tần đại tiểu thư không có gảy, đưa mắt nhìn về phía hắn nói:
- Ngươi đi đi.
Lạc Thanh Chu: - ? ? ?
Bách Linh lập tức nói:
- Tiểu thư, khúc ca mà cô gia viết cho ngươi cũng còn không có gảy đây.
Tần đại tiểu thư không nói gì thêm, cũng không có gảy, ngón tay mảnh khảnh phủ ở bên trên dây đàn, không nhúc nhích.
Lạc Thanh Chu chỉ đành phải nói:
- Đại tiểu thư không muốn để cho ta nghe?
Tần đại tiểu thư lộ ra thần sắc băng lãnh, vẫn không có nói chuyện.
Lạc Thanh Chu không có dừng lại thêm, lập tức đứng dậy nói:
- Vậy ta đi về trước. Nếu như Đại tiểu thư phát hiện có chỗ không đúng, có thể để Hạ Thiền đi tìm ta.
Bách Linh ở một bên lập tức quyệt miệng nói:
- Cô gia, để tiểu Bách Linh trắng trẻo mũm mĩm đi tìm ngươi không được sao?
Lạc Thanh Chu nói:
- Không được.
Nói xong, quay người đi ra khỏi đình.
Vừa đi ra mấy bước, Tần đại tiểu thư đột nhiên mở miệng nói:
- Ta vừa học đàn.....
Lạc Thanh Chu dừng chân, quay đầu nhìn nàng.
Con ngươi Tần đại tiểu thư đen nhánh thanh tịnh cũng đang nhìn hắn.
Ánh mắt hai người giao hội.
An tĩnh mấy tức, Tần đại tiểu thư lại nói:
- Chờ ta luyện quen sẽ gảy ra cho ngươi nghe... Được không?
Lạc Thanh Chu khẽ giật mình, trong mắt lộ ra một vòng kinh ngạc cùng nghi hoặc, dừng một chút, nói:
- Được.
Ngừng tạm, lại nói:
- Đa tạ đại tiểu thư.
Nói xong, bước nhanh rời đi.
Đi ra tiểu viện, bông tuyết đập vào mặt, rơi vào gương mặt hắn, băng lạnh buốt giá, lại giống như đã rơi vào đáy lòng của hắn, tạo nên từng hồi gợn sóng.
Ôn nhu.
Đại tiểu thư thế mà dùng loại ngữ khí này nói với hắn.
Nửa tháng sau.
Trên đường phố kinh đô rốt cục lần nữa khôi phục náo nhiệt. Nhưng phòng giữ vẫn rất sâm nghiêm như cũ.
Chỗ cửa thành ngoại thành cùng nội thành mỗi ngày đều sẽ có binh sĩ trấn giữ, vô luận là ra khỏi thành hay là người vào thành, đều sẽ bị nghiêm ngặt kiểm tra.
Bách tính bình dân ra vào tự do.
Nhưng chỉ cần là gia quyến quan viên cùng huân quý phú thân, đều rất khó đi ra ngoại thành.
Lúc Tần Văn Chính vận chuyển vải vóc, thử một chút, nội thành có thể ra vào, nhưng muốn đi ra ngoại thành, lại bị ngăn cản trở về.
Lý do vẫn như cũ là còn chưa tìm được hung thủ diệt môn Trung Vũ Bá phủ.
Nhưng tất cả mọi người rất rõ ràng, chỉ cần là gia quyến của người có liên quan đến Trưởng công chúa đều bị giám thị.