Chương 1615: Nguyệt tỷ tỷ nhìn trộm (1)

Lạc Thanh Chu: 【 Bọn hắn đánh không lại ta, ta sẽ dùng nắm đấm để bọn hắn cúi đầu! 】.

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Ngươi có thể đối kháng toàn bộ Nam Cung gia tộc chúng ta sao? 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Mặc dù tạm thời không thể, nhưng vì có thể cưới quận chúa, về sau ta nhất định phải cố gắng đến khi nào có thể 】.

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Khoác lác 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Phi Dương ca ca nhà ngươi lúc nào thổi da trâu rồi? Hắn ưu tú, chẳng lẽ ngươi còn không biết? 】.

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Phi Dương ca ca, ta nhớ ngươi lắm 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Ta cũng nhớ ngươi 】.

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Vậy ngươi tới tìm ta, từ cửa sau tiến đến, đêm nay ngủ ở trong hương khuê của tiểu Mỹ Kiêu, tiểu Mỹ Kiêu để ngươi muốn làm gì thì làm, có được hay không? 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Quận chúa, không tán gẫu nữa, ta muốn đọc sách 】.

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Phi Dương ca ca, nếu ngươi tối nay tới, ta sẽ gọi thêm cả Tuyết Y tới, có được hay không? 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Nếu ta là trả lời có, ngươi liền sẽ nói ‘Tiện nhân, ngươi nhất định phải chết’, đúng hay không? 】.

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Ha ha ha ha ha ha... 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Không nói, tạm biệt, ta thật cần đi học 】.

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 À, vậy ngươi nói tốt đi 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Tốt 】.

Đúng vào lúc này, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng nói vui vẻ của Châu nhi:

- Bách Linh tỷ tỷ, sao ngươi lại tới đây, có chuyện gì sao?

Lạc Thanh Chu thu hồi bảo điệp đưa tin, nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Bách Linh một bộ váy phấn, đi vào tiểu viện, giòn tiếng nói:

- Không thấy Thiền Thiền nhà ta, ta đến tìm, nhìn có phải bị cô gia nhà ngươi bắt cóc hay không.

Châu nhi 'Phốc phốc' cười một tiếng, thân thiết tiến đến bên người nàng, thấp giọng nói:

- Đang ở trong phòng nói chuyện cùng tiểu thư nhà ta đây.

Bách Linh nhìn về phía cửa sổ.

Lạc Thanh Chu cũng đang ở bên cửa nhìn nàng.

Bách Linh lập tức chống nạnh chất vấn:

- Cô gia, có phải là ngươi đem gạt Thiền Thiền nhà ta đến đây hay không?

Lạc Thanh Chu nói:

- Đúng vậy, ngươi cũng muốn bị dụ?

Bách Linh trì trệ một chút, quyệt miệng nói:

- Hừ! Người ta mới không có đần như Thiền Thiền.

Lập tức nhìn vào trong phòng hô:

- Thiền Thiền, Thiền Thiền, tiểu thư bảo ta tới gọi ngươi trở về.

Hạ Thiền vốn muốn rời đi, nghe được tiếng gọi, lập tức xuống giường, cầm lấy bảo kiếm của mình, vọt ra khỏi phòng.

Bách Linh gặp nàng ra, đắc ý nói:

- Cô gia, chúng ta đi nha. Nếu ngươi muốn theo Thiền Thiền chơi, cứ đến Linh Thiền Nguyệt cung.

Nói xong, tựa hồ sợ hắn đi ra, lập tức lôi kéo Hạ Thiền chạy trốn.

Đợi hai người rời khỏi Mai Hương Uyển, đi đến trên đường nhỏ đen nhánh, Bách Linh thấp giọng nói:

- Thiền Thiền, nhị tiểu thư để ngươi đi vào sao?

Hạ Thiền khẽ gật đầu, Bách Linh hỏi:

- Nhị tiểu thư đã nói gì với ngươi? Muốn để ngươi làm thiếp cho cô gia?

Hạ Thiền lắc đầu.

Bách Linh khẽ nói:

- Khẳng định đúng vậy, cô gia thật giảo hoạt, vậy mà để nhị tiểu thư nói chuyện với ngươi, hừ.

Hạ Thiền trầm mặc một hồi, nói:

- Không phải, việc này.

Bách Linh hiếu kỳ nói:

- Vậy là chuyện gì?

Hạ Thiền do dự một chút, thấp giọng nói:

- Nhị tiểu thư, hỏi, tiểu thư, biết không?

Mặt mũi Bách Linh tràn đầy nghi hoặc:

- Cái gì biết không?

Hạ Thiền nhìn nàng nói:

- Thư bỏ vợ.

Bách Linh lập tức nói:

- Thiền Thiền, vậy ngươi trả lời như thế nào?

Hạ Thiền nói:

- Ta, ta không có, trả lời.

Bách Linh có chút nhíu mày, hai đầu lông mày lộ ra vẻ suy tư:

- Nhị tiểu thư làm sao đột nhiên hỏi ngươi chuyện này? Chẳng lẽ nàng muốn.... Làm rõ?

Hạ Thiền không nói gì thêm.

Hai người mang tâm sự riêng, về tới Linh Thiền Nguyệt cung.

Trong hậu hoa viên, truyền đến tiếng đàn du dương.

Tần đại tiểu thư sớm đã luyện xong «Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ », chỉ là, chưa hề gảy qua cho người nào đó nghe.

Hai người đi tới hậu hoa viên, đưa mắt nhìn về phía thân ảnh tuyết trắng trong lương đình, an tĩnh nghe tiếng đàn, đều không nói gì.

Bóng đêm dần dần dày.

Trăng bạc treo ở bầu trời đêm, ánh sáng ảm đạm.

Gió lạnh mang đến băng sương, rơi vào trên hoa cỏ cây cối, phủ thêm một tầng lụa thật mỏng cho chúng nó.

Lạc Thanh Chu cùng Tần nhị tiểu thư tắm nước nóng xong, liền nằm ở trên giường ngủ.

Hai người nói chuyện một lát, Tần nhị tiểu thư bắt đầu động thủ động cước, năn nỉ nói:

- Thanh Chu ca ca, thân thể Vi Mặc thực sự đã tốt, thử một chút nha. -m

Lạc Thanh Chu không nói lời nào, cầm bàn tay nhỏ của nàng, đè ép chân nhỏ của nàng, nàng vùng vẫy một hồi, rất nhanh đã không có khí lực, thở gấp phì phò, mân mê cái miệng nhỏ nhắn nói:

- Thanh Chu ca ca, Vi Mặc... Vi Mặc tức giận....

Lạc Thanh Chu nhắm mắt lại, không hề bị lay động, thẳng đến nàng nhận thua cầu xin tha thứ.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters