Chương 1625: Ngươi đến cùng có mấy cô cô? (3)

Lạc Thanh Chu: 【 Quận chúa, chúng ta đang nói chính sự, có thể đừng một tí lại tay tay chân chân hay không, ta một chút hứng thú đều không có! 】.

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Màu đỏ có được hay không? 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Màu hồng đi, màu hồng nhạt, màu sắc tương tự với bàn chân, hơn nữa còn sáng lấp lánh, rất đáng yêu. Còn màu đỏ, thật ra cũng đẹp mắt, dạng này, quận chúa có thể buộc một sợi dây màu đỏ lên ống chân, như vậy, tuyết trắng phối đỏ tươi, rất đẹp 】.

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Ha ha 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Quận chúa, không tán gẫu nữa, ta muốn lên núi 】.

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Nhớ kỹ, ban đêm chỉ có thể ngủ cùng Hạ Thiền, không nên bị những nữ nhân khác câu dẫn đi. Nếu ngươi bị ô uế, bản quận chúa cũng sẽ không còn muốn ngươi 】.

Lạc Thanh Chu: 【 Tuân mệnh! 】.

Lạc Thanh Chu lại nhắn cho Chu Chu một vài tin nhắn để giải tỏa cho nó, sau đó lại thuận tay lật xem tin nhắn của những người khác.

Đột nhiên, hắn cảm thấy bầu không khí có chút không đúng, ngẩng đầu, gặp Lệnh Hồ Thanh Trúc đã dừng bước lại, đang quay đầu nhìn chằm chằm hắn.

Còn Hạ Thiền bên cạnh cũng đang nhìn bảo điệp đưa tin trong tay hắn.

Hạ Thiền đột nhiên nhịn không được hỏi:

- Tiểu Long Nữ... Là ai? Là, cô cô sao?

Nàng nghe qua chuyện xưa giữa cô cô và Quá nhi, cho nên rất hiếu kì khi nhìn thấy cái tên Tiểu Long Nữ này, còn danh tự khác, mặc dù nàng cũng tò mò, nhưng nàng không dám hỏi.

Nàng sợ hắn trách nàng hẹp hòi, quản quá chặt.

Nhưng Lệnh Hồ Thanh Trúc nghe được hai chữ 'Cô cô' này lại sững sờ một chút, con ngươi lập tức nheo lại, trong mắt lấp lóe hàn mang, mở miệng nói:

- Tiểu Long Nữ là ai?

Lập tức lại lạnh giọng hỏi:

- Sở Phi Dương, ngươi đến cùng có mấy cô cô?

Lạc Thanh Chu cứng đờ, lập tức thu hồi bảo điệp đưa tin, nói:

- Sư thúc, Tiểu Long Nữ chỉ là một người bằng hữu của ta, cũng không phải cô cô của ta.

Lập tức lại giải thích cho thiếu nữ bên cạnh:

- Cố sự là cố sự, hiện thực là hiện thực. Tiểu Long Nữ này cũng không phải là Tiểu Long Nữ trong chuyện xưa, cũng không gọi cô cô, trong hiện thực càng không có Quá nhi. Thiền Thiền, ta không có lừa ngươi.

Hạ Thiền không tiếp tục lên tiếng, nhưng ánh mắt nhìn hắn rõ ràng không quá tin tưởng.

Trong lòng Lạc Thanh Chu có chút chua xót.

Lúc trước Thiền Thiền vô cùng tín nhiệm hắn, thế nhưng bây giờ lại hoài nghi hắn khắp nơi, thật làm cho hắn cảm thấy đau lòng.

Lệnh Hồ Thanh Trúc cau mày nói:

- Cố sự gì?

Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:

- Cố sự giữa truyền nhân Phái Cổ Mộ Tiểu Long Nữ cùng thần điêu đại hiệp Quá nhi. Ngay từ đầu Quá nhi hô Tiểu Long Nữ là cô cô, Tiểu Long Nữ là sư phụ của hắn, sau đó....

- Sau đó như thế nào?

Ánh mắt Lệnh Hồ Thanh Trúc sáng rực, nhìn qua cảm thấy rất hứng thú.

Lạc Thanh Chu nhìn ánh mắt nóng bỏng của nàng kia, dừng lại một chút, nói:

- Sau đó sư đồ bọn hắn hai người liên thủ, đại sát tứ phương, thiên hạ vô địch.

Lệnh Hồ Thanh Trúc cau mày nói:

- Cuối cùng bọn hắn ở cùng một chỗ?

Lạc Thanh Chu nói:

- Đương nhiên không có, sư đồ hai người sao có thể ở cùng một chỗ? Cuối cùng sư đồ bọn hắn đều tìm đến chân ái của mỗi người, hạnh hạnh phúc phúc đi qua hết cả đời.

Hạ Thiền bên cạnh có chút nhếch miệng, giống như đang nói, lừa đảo.

Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, không nói gì thêm, tiếp tục đi lên phía trước.

Lúc sắp lên trên núi, nàng đột nhiên lại lạnh lùng thốt:

- Ta biết ngươi gạt ta, nếu cố sự liên quan tới sư đồ hai người bọn hắn, kết cục sau cùng khẳng định là hai người ở chung một chỗ.

Nói xong, nàng quay đầu nhìn hắn, lại nói:

- Sau khi đến trên núi, giảng hết cố sự cho ta nghe. Nếu như kết cục bọn hắn không có cùng một chỗ, ta sẽ để….

Lăng Tiêu tông, Kiếm Phong.

Tới gần vách núi có một mảnh rừng trúc.

Những cây trúc xanh ngắt ướt át, mọc lên tươi tốt, ngạo nghễ đứng thẳng trong gió tuyết mênh mông, như từng cây trường thương, đứng thẳng trong thiên địa, không sợ rét căm căm.

Sâu trong rừng trúc có một gian nhà tranh.

Bên trên nhà tranh đã chứa một tầng băng tuyết thật dày, bốn phía dùng hàng rào ngăn cách, hợp thành một căn viện rộng rãi.

Lúc này, trong sân.

Một thiếu nữ có mái tóc ngắn màu bạc, hai chân thon dài, tay đang cầm một thanh đao bản rộng sáng như tuyết, đang luyện đao trong gió tuyết.

Phía trên lưỡi đao ẩn ẩn có đao mang phun ra nuốt vào.

Bốn phía có kình phong xoay tròn, bông tuyết nhao nhao tản ra, trong không khí có từng âm thanh ‘Xuy xuy’ bén nhọn của đao khí vang lên.

- Bạch! Bạch! Bạch!

Lại luyện một lát, nàng đột nhiên dừng lại, để ngang đao ở trước ngực, ngón tay đặt trên sống đao nhẹ nhàng huy động hướng về phía trước, mũi đao lập tức lóe lên ánh sáng, 'Xùy' một tiếng bắn ra một đạo đao mang nhỏ bé, trong nháy mắt bay ra ngoài viện, xuyên thủng mấy cây trúc xanh, biến mất không thấy gì nữa.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters