Chương 1631: Nương tử nhà ta thật là lợi hại, cô cô hắn bị hù dọa (3)

- Thử thách hàng năm đều sẽ có xếp hạng, người mười hạng đầu đều có phần thưởng phong phú. Người ba hạng đầu, không chỉ có ban thưởng, còn có thể đại biểu tông môn đi môn phái khác, bao gồm cả Long Hổ học viện giao lưu kinh nghiệm tu luyện, thu hoạch được thanh danh rất cao.

Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt một chút, nói:

- Sư thúc, ta nhất định phải tham gia sao?

Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:

- Ngươi là thân truyền đệ tử, theo lý mà nói là muốn tham gia. Bất quá nếu như thân thể ngươi khó chịu, hoặc là gặp sự cố khi luyện công, cũng có thể miễn đi. Đương nhiên, nếu như ngươi muốn nhân cơ hội này, dương danh lập vạn, tự nhiên có thể đi thử một lần.

Lạc Thanh Chu nói:

- Đầu năm nay, chỉ có đồ đần mới nghĩ dương danh lập vạn. Sư thúc, thân thể ta không thoải mái, liền không tham gia, ngươi giúp ta từ chối.

Lệnh Hồ Thanh Trúc hỏi:

- Chỗ nào không thoải mái, ngươi phải nói rõ ràng.

Lạc Thanh Chu suy nghĩ một chút, nói:

- Giống như sư thúc, sư thúc không thoải mái chỗ nào, ta không thoải mái chỗ đó.

Lệnh Hồ Thanh Trúc dừng chân, quay đầu nhìn hắn.

Lạc Thanh Chu vội vàng nói:

- Nói đùa, sư thúc nói ta gặp sự cố khi luyện công, đau đầu đau chân đau mông, chỗ nào đều đau, dù sao sư thúc cứ tùy tiện biện lý do.

Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng nhìn hắn nói:

- Lệnh Hồ Thanh Trúc ta chưa từng gạt người.

Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, nói:

- Vậy sư thúc cứ nói tâm tình ta không tốt lắm, không muốn tham gia đi.

Lệnh Hồ Thanh Trúc không tiếp tục để ý tới hắn, tiếp tục đi đến phía trước.

Sau một lúc lâu. Lạc Thanh Chu đột nhiên hỏi:

- Sư thúc, Long Hổ học viện tương đương với môn phái triều đình thành lập, đúng không?

Lệnh Hồ Thanh Trúc nói:

- Đúng thế.

Lạc Thanh Chu nói:

- Người trong học viện đều trung thành tuyệt đối với triều đình sao?

Lệnh Hồ Thanh Trúc quay đầu, nhìn hắn nói:

- Thân là người Đại Viêm, chẳng lẽ ngươi không trung thành tuyệt đối với triều đình?

Lạc Thanh Chu không có trả lời, nhìn nàng nói:

- Vậy sư thúc thì sao? Sư thúc trái với luật pháp triều đình, giúp chúng ta giấu diếm, xem như trung thành tuyệt đối với triều đình?

Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng thốt:

- Quản tốt chính ngươi.

Lạc Thanh Chu nói:

- Đệ tử chỉ muốn biết, năm đại tông môn chúng ta cùng Long Hổ học viện có phải đều muốn nhìn sắc mặt triều đình làm việc hay không. Có phải triều đình để chúng ta làm cái gì, chúng ta nhất định phải làm cái đó hay không.

Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, nói:

- Ngoại trừ Long Hổ học viện, những tông môn khác đều có tự do cùng kiên trì của mỗi người. Chỉ khi Đại Viêm nguy nan, chúng ta mới cần nghe theo triều đình điều khiển. Lúc khác, chúng ta tự nhiên có thể từ chối.

Lạc Thanh Chu hỏi:

- Năm đại tông môn cùng triều đình, thế lực của bên nào mạnh nhất?

Lệnh Hồ Thanh Trúc dừng một hồi, nói:

- Tất cả mỗi thế lực đều có thế lực ẩn tàng, mặt ngoài, đương nhiên là Long Hổ học viện của triều đình mạnh nhất, nếu không hàng năm vì sao có nhiều người như vậy chen rách da đầu muốn đi vào? Bất quá thực lực phật đạo hai môn hẳn là cũng không kém, chỉ là rất ít triển lộ thực lực mà thôi. Còn Lăng Tiêu tông chúng ta, tự nhiên cũng không kém. Tiên Vân các cùng phái Hoa Sơn, cũng đều rất mạnh.

Lạc Thanh Chu do dự một chút, nói:

- Sư thúc có nghe nói chuyện Trưởng công chúa hay không.

Trong mắt Lệnh Hồ Thanh Trúc lóe lên tinh quang một cái, nói:

- Trưởng công chúa vì nước vì dân, bách tính Đại Viêm đều kính yêu nàng. Còn gần đây truyền ra những tin tức kia, không thể tin. Trưởng công chúa dù sao cũng là thân nữ nhi, lại là thân tỷ tỷ của Thánh thượng, nàng hẳn là người ủng hộ kiên định nhất của Thánh thượng, làm sao có thể phản loạn? Đoán chừng là Yêu tộc cùng quốc gia khác thi triển kế ly gián.

Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, nói:

- Nhưng lời đồn đáng sợ, nếu như Trưởng công chúa thật bị buộc phản loạn, sư thúc, ngài cảm thấy sẽ có bao nhiêu tông môn ủng hộ nàng?

Lệnh Hồ Thanh Trúc thản nhiên nói:

- Năm đại tông môn chúng ta chưa từng sẽ chủ động tham gia chính trị. Chỉ có Đại Viêm xuất hiện nguy cơ, dân chúng có nguy hiểm, chúng ta mới có thể ra ngoài. Tranh đấu ở giữa hoàng tộc, chúng ta sẽ không chủ động tỏ thái độ, càng sẽ không trực tiếp tham gia trong đó. Bất quá, ai đối tốt với bách tính, ai suy nghĩ cho Đại Viêm, chúng ta hẳn sẽ ủng hộ người đó.

Lạc Thanh Chu im lặng, không nói gì thêm.

Lúc này, trên Bắc Vọng phong.

Trong luyện võ trường to lớn, mấy tên đệ tử đang luận bàn võ nghệ.

Một đám người đứng bên cạnh đang một bên quan sát, một bên bình luận.

Ngoại trừ phong chủ Bắc Vọng phong Mạc Cửu Phong ra, mấy phong chủ khác vậy mà cũng đều có mặt ở đây.

Đồng thời, Tôn Giang cùng Kim Tùng và một số trưởng lão ngoại phái cũng có mặt.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters