Chương 1644: Ngươi lớn thật là dễ nhìn (2)

Ai ngờ nàng vừa nói xong, Lạc Thanh Chu lên tiếng:

- Vậy thì tốt quá, vốn chỉ có thể cầm ba kiện lễ vật, một kiện cho Tiểu Điệp, một kiện cho Thu nhi, còn có một cái muốn cho nhị tiểu thư. Dù sao lễ vật lần trước đều cho các ngươi, các nàng cũng không có.

Hạ Thiền có chút vểnh vểnh miệng nhỏ, không tiếp tục để ý tới hắn.

Tên bại hoại này thì thích trêu chọc nàng... nàng lần sau cũng sẽ không tiếp tục buộc hai cái đuôi ngựa… hừ.

Lạc Thanh Chu cưỡi ngựa, vừa trở về tới chân núi, đột nhiên nhìn thấy Lệnh Hồ Thanh Trúc đang đứng ở trên sườn núi chỗ hôm qua đứng mà chờ hắn.

Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, tung người xuống ngựa, nói:

- Thiền Thiền, ngươi ở chỗ này chờ ta, ta đi một chút liền về.

Nói xong, bước nhanh đi chỗ dốc núi.

Lệnh Hồ Thanh Trúc cầm tiêu ngọc trong tay, áo xanh bồng bềnh, mặt không thay đổi nhìn hắn, chờ hắn đến gần, lấy ra ba cái hộp gấm, đưa tới trước mặt hắn, thản nhiên nói:

- Một viên ngọc bội, một cây trâm hoa, một cây trâm cài tóc, ta giúp ngươi chọn. Vừa rồi quên đưa cho ngươi, liền biết ngươi sẽ trở về.

Lạc Thanh Chu ngẩn người, nhìn nàng một cái, nhận lấy hộp gấm, nói lời cảm tạ:

- Đa tạ sư thúc.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn về phía hộp gấm trong tay hắn, nói khẽ:

- Đều là một chút tiểu pháp khí, chuyên môn làm cho nữ hài tử, có thể tĩnh tâm ngưng thần, tránh bụi phòng trùng, rất xinh đẹp, nương tử nhà ngươi hẳn là sẽ thích.

Lạc Thanh Chu mở ra hộp gấm nhìn thoáng qua, lần nữa nói tạ:

- Phiền phức sư thúc.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, an tĩnh mấy giây.

Lạc Thanh Chu thu hồi hộp gấm, chắp tay nói:

- Sư thúc, bên ngoài gió tuyết lớn, ngài mau trở lại trên núi đi, đệ tử cáo từ.

Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, nhìn hắn nói:

- Tối hôm qua ta đứng bên vách núi hồi lâu, suy nghĩ rất nhiều chuyện. Sau đó... Lại đi bên ngoài phòng nhỏ trong rừng trúc nhìn ngươi.

Lạc Thanh Chu lập tức cứng đờ: -...

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn gương mặt bình thường của hắn, trên mặt lộ ra một tia tự giễu:

- Không nghĩ tới, ta ngay cả ngươi dáng dấp ra sao cũng không biết, tối hôm qua mới là lần đầu tiên nhận biết ngươi.

Dừng một chút, lại nói:

- Sở Phi Dương, ngươi thật là dễ nhìn, dáng người cũng rất tốt, bất quá, chỉ là có chút... Biến thái.

Lạc Thanh Chu: -...

Lệnh Hồ Thanh Trúc cười nhạt một tiếng, nói:

- Tốt, ta lên núi đây. Ngươi đi nhanh đi, đừng để nương tử trong nhà ngươi chờ sốt ruột. Còn có, tia sáng tối hôm qua quá mờ, ta thật ra không thấy gì cả, chỉ nghe được ngươi đang nói... Giá! Giá! Giá!

Nói xong, xoay người, bước nhanh rời đi.

Một bộ áo xanh rất nhanh đã biến mất ở trong rừng cây xa xa.

Lạc Thanh Chu đứng trên sườn núi, đứng bất động hồi lâu, quay người đi xuống dốc núi, đi tới trước ngựa con, nhún vai một cái nói:

- Thiền Thiền, cô gia xấu hổ chết rồi... Chết triệt triệt để để... Muốn tìm cái lỗ để chui vào.

Một đường gió tuyết.

Sắp đến buổi trưa, hai người mới vừa vào thành.

Tiến vào ngoại thành rất dễ dàng, không cần kiểm tra.

Lạc Thanh Chu đưa ra chút tiền, cùng Thiền Thiền ngồi ở trong xe ngựa một đội du khách nước khác, rất nhẹ nhàng tiến vào thành.

Cửa ải cuối năm sắp tới, trong thành càng ngày càng náo nhiệt.

Trên đường phố ngoại trừ rộn rộn ràng ràng con dân Đại Viêm ra, còn có rất nhiều du khách nước láng giềng người mặc các loại trang phục kỳ dị.

Kinh đô Đại Viêm, hàng năm đều sẽ hấp dẫn rất nhiều du khách ngoại quốc.

Đương nhiên, năm nay khẳng định sẽ càng nhiều.

Bởi vì các nước đều phái tới sứ giả, còn có mấy tên vương tử lần lượt chạy đến, ngoại trừ muốn tham gia Thái Khang thịnh hội do Đại Viêm tổ chức ba năm một lần ra, còn vì Trưởng công chúa mà tới.

Đến lúc đó, ngũ đại môn phái Đại Viêm cũng đều sẽ phái người đến đây tham gia.

Đến lúc đó, kinh đô mới thật sự náo nhiệt.

Hôm qua Phó Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ cùng rất nhiều Cẩm Y vệ bị người giết, tựa hồ cũng không có bất kỳ ảnh hưởng gì đến náo nhiệt trong thành.

Nhưng Lạc Thanh Chu biết, nguy hiểm giữa hắn và Tần phủ cũng không thể giải trừ, mà bất cứ lúc nào cũng sẽ có nguy hiểm cả nhà bị diệt.

Bị vị kia nhớ, cho dù Trưởng công chúa trở về, cũng không thay đổi được cái gì, huống chi Trưởng công chúa là nhận thua mà về.

Cho nên, hắn nhất định phải tiếp tục tu luyện, trở nên càng cường đại hơn, thẳng đến… khi giải quyết triệt để phiền phức kia.

Lạc Thanh Chu mang theo Hạ Thiền, mỗi người mang theo một tấm mặt nạ động vật, xen lẫn trong đám người mãi nghệ, xuyên thẳng qua khắp nơi, sau khi xác định không người theo dõi, ngoặt vào hẻm nhỏ, từ cửa sau về tới Tần phủ.

Trong phủ hoàn toàn yên tĩnh.

Lạc Thanh Chu trực tiếp về tới Mai Hương uyển, nói một lát cùng Tần nhị tiểu thư, sau đó đưa ra ba kiện lễ vật.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters