Long nhi: - ...
- Long nhi cô nương, thế nào?
Lạc Thanh Chu đứng ở sau lưng nàng, nghi hoặc hỏi.
Long nhi cứng đờ, tỉnh hồn lại, vội vàng thu hồi bảo điệp đưa tin, xoay người, trên mặt miễn cưỡng gạt ra vẻ tươi cười:
- Công tử, không sao đâu, cái kia…. Long nhi cẩn thận nghĩ nghĩ, chúng ta vẫn là đi thạch thất đi. Tỷ tỷ một người ở nơi đó rất nguy hiểm, ta sợ hai người phía trên lại đột nhiên xuống điều tra.
Lạc Thanh Chu nghe xong, gật đầu nói:
- Cũng tốt.
Hắn quay người bơi về phía trước.
Long nhi âm thầm thở dài một hơi, vẻ mặt đau khổ, đi theo phía sau của hắn.
Hai người rất mau tiến vào thông đạo trong lòng đất, đi tới thạch thất.
Nơi hẻo lánh bên trong thạch thất, trên giường hàn ngọc, thân ảnh xanh nhạt đang một mình an tĩnh ở chỗ đó, nhắm mắt tu luyện.
Long nhi vội vàng đi qua, mặt mũi tràn đầy lấy lòng nói:
- Tỷ tỷ, có gì cần phân phó? Long nhi tới hầu hạ ngươi.
Mặt mũi Lạc Thanh Chu tràn đầy biểu lộ nghi ngờ.
Thân ảnh xanh nhạt nhắm mắt lại, thần sắc băng lãnh, không nói gì.
Vẻ mặt Long nhi đầy đau khổ, không dám quấy rầy nữa.
Lạc Thanh Chu đi tới thấp giọng nói:
- Long nhi cô nương, chúng ta qua động quật bên kia, Nguyệt tỷ tỷ có khả năng đang tu luyện, chúng ta không nên quấy rầy nàng.
Long nhi không dám rời đi, nhìn hắn nói:
- Công tử, ngươi lấy đồ ra, Long nhi ngay ở chỗ này phiên dịch cho ngươi.
Lạc Thanh Chu do dự một chút, lại nhìn thân ảnh xanh nhạt trên giường một chút, đưa công pháp Yêu tộc ngày đó sớm đã viết xong ra, đưa tới trước mặt của nàng.
Long nhi tiếp trong tay, nhìn kỹ một hồi, nhăn đầu lông mày nói:
- Công tử, phía trên này làm sao tất cả đều là văn tự Thượng Cổ, có vài chữ Long nhi xem không hiểu.
Lạc Thanh Chu nghe vậy sững sờ, nói:
- Ngươi không phải cũng là Yêu tộc sao? Văn tự Thượng Cổ lại xem không hiểu rồi?
Long nhi thở dài một hơi nói:
- Yêu tộc phát triển nhiều năm như vậy, rất nhiều văn tự thượng cổ đều đơn giản hoá hoặc là biến hóa, cha lại không có dạy Long nhi… Công tử, văn tự thượng cổ của nhân loại, ngươi có thể xem hiểu sao?
Lạc Thanh Chu: - .....
Long nhi nói: - Có thể sao?
Lạc Thanh Chu không nói gì, cúi đầu xuống, nhìn về phía văn tự Yêu tộc trong tay nàng.
Long nhi hỏi lần nữa:
- Công tử, Long nhi đang hỏi ngươi đây? Viễn cổ văn tự của nhân loại, ngươi có thể xem hiểu không?
- Được rồi, ta tìm người khác.
Lạc Thanh Chu từng chút từng chút lấy lại công pháp trong tay nàng, nói:
- Long nhi cô nương, ngươi mau trở lại Long cung đi, nơi này có ta bồi tiếp Nguyệt tỷ tỷ là được.
Long nhi: - ......
- Hừ, công tử gặp sắc vong nghĩa, bội tình bạc nghĩa, đứng núi này trông núi nọ, có mới nới cũ.
Long nhi nhỏ giọng thầm thì một câu, lại nhìn thân ảnh xanh nhạt trên giường một chút, không dám đợi nhiều, lập tức đi qua, lấy lòng nói:
- Tỷ tỷ, Long nhi đi về trước, ngài hảo hảo tu luyện, để công tử bồi tiếp ngươi. Có việc, bất cứ lúc nào có thể gọi Long nhi.
Nói xong, lập tức đi ra thạch thất, bước nhanh trốn mất.
Trong thạch thất an tĩnh lại.
Lạc Thanh Chu cầm trong tay công pháp Yêu tộc, đưa mắt nhìn về phía thân ảnh xanh nhạt trên giường hàn ngọc, có chút xấu hổ, không biết nên mở miệng như thế nào.
Nguyệt tỷ tỷ đang tu luyện, tạm thời vẫn không nên quấy rầy nàng.
Trong lòng của hắn nghĩ như vậy, đi đến cửa ra vào, quyết định đi tới một thạch thất khác tu luyện.
Nơi đó còn có suối nước nóng, có thể đi vào vừa ngâm trong bồn tắm, vừa tu luyện.
Ai ngờ hắn vừa đi đến cửa hang, thân ảnh xanh nhạt ngồi trên giường hàn ngọc đột nhiên mở miệng hỏi:
- Có việc?
Lạc Thanh Chu dừng chân, xoay người nhìn nàng, do dự một chút, nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, ta chỗ này có một bản công pháp Yêu tộc, là dùng văn tự Yêu tộc thượng cổ viết, Long nhi cũng nhìn không hiểu nhiều. Ta lúc đầu không muốn làm phiền ngươi, ngươi.....
- Ta xem một chút.
Thân ảnh xanh nhạt mở mắt ra, thản nhiên nói.
Lạc Thanh Chu vội vàng cầm tới, đưa tới trước mặt của nàng, nói:
- Rất trùng hợp, tên gọi « Ngưu Ma Cửu Côn », tên rất tương tự với hai thiên Yêu tộc công pháp mà Nguyệt tỷ tỷ trước đó giúp ta phiên dịch, không biết có phải là xuất ra từ cùng một người hay không.....
Thân ảnh xanh nhạt tiếp trong tay, cúi đầu an tĩnh nhìn.
Lạc Thanh Chu đứng ở bên giường, nín thở ngưng thần, không dám làm phiền, ánh mắt xuyên thấu qua vầng sáng xanh nhạt, nhìn dung nhan mông lung của nàng, trong lòng nói thầm: ‘Nguyệt tỷ tỷ luôn luôn ẩn giấu đi gương mặt, là bởi vì không dễ nhìn? Hay là, không muốn để cho người khác thấy được cảm xúc trên mặt nàng?’
Thân ảnh xanh nhạt cúi đầu, lại an tĩnh nhìn một lát, mới lên tiếng nói:
- Đích thật là một thiên côn pháp, cũng hoàn toàn chính xác rất khéo, có liên quan đến nội công tâm pháp Ngưu Ma Thần Công mà ngươi trước đó tu luyện.