Chương 1710: Thánh nữ (2)

Tiểu Nguyệt nhìn hắn nói:

- Ca ca, hai người kia là người Tử Kim quan, Tử Kim quan là của triều đình, ngươi thế nào giết liền giết? Người ta còn tưởng rằng ngươi sẽ chỉ đánh lùi bọn hắn.

Lạc Thanh Chu nói:

- Ta cũng không phải người của triều đình.

Tiểu Nguyệt nói:

- Thế nhưng ca ca cũng là người của Đại Viêm.

Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:

- Ta không phải.

Tiểu Nguyệt giật mình, lập tức nói:

- Muội muội hiểu rõ, ca ca là đại năng nào đó chuyển thế, không thuộc về bất kỳ một quốc gia nào trong thiên địa này, đúng hay không?

Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:

- Trong nhà ngươi xảy ra chuyện gì rồi? Trong khoảng thời gian này gửi rất nhiều tin nhắn cho ngươi đều không thấy trả lời, ngẫu nhiên trả lời một tin, ngữ khí là lạ, nói là tỷ tỷ ngươi.

Tiểu Nguyệt nói:

- Chính là tỷ tỷ đáng ghét kia của ta trả lời, tiểu Nguyệt mới sẽ không dùng giọng điệu như thế với ca ca. Ai, tình huống trong nhà thật phức tạp, người ta đều muốn rời nhà đi ra ngoài, thế nhưng không ai thu lưu, ca ca, ngươi nguyện ý thu lưu muội muội không?

Lạc Thanh Chu nói:

- Bản thân ta bây giờ rất khó đảm bảo.

Tiểu Nguyệt kỳ quái nói:

- Ca ca lợi hại như vậy, tới lui tự do ngoài thành trong thành kinh đô, người của triều đình muốn giết cứ giết, sao lại bản thân khó đảm bảo đây?

Lạc Thanh Chu không có trả lời. Hai người rất mau tới sông Vân Vụ.

Lạc Thanh Chu bay ở giữa không trung, nhìn xuống dưới, trong đầu cẩn thận nhớ kỹ con đường bốn phía cùng hoàn cảnh mỗi chỗ.

Đương nhiên, hắn còn cần đi xuống thực địa khảo sát một chút.

Tiểu Nguyệt tò mò nhìn phía dưới, đột nhiên ngượng ngập nói:

- Ca ca, tại sao muốn mang muội muội tới nơi hoang vu không người ở? Ca ca muốn làm gì?

Lạc Thanh Chu không có để ý nàng, bay xuống phía dưới, bay xuống trên thuyền nhỏ bên bờ sông.

Tiểu Nguyệt váy đỏ bồng bềnh, rơi vào bên cạnh hắn, nhìn hắn chằm chằm trong chốc lát, lập tức ngồi xổm xuống nói:

- Ca ca, chân muội muội đau quá, ca ca có thể giúp muội muội cởi vớ ra xoa bóp một chút không?

Lạc Thanh Chu liếc qua chân nhỏ dưới váy đỏ của nàng, nói:

- Tiểu Nguyệt, ngươi nhìn trong nước một chút.

Tiểu Nguyệt nghe vậy sửng sốt, nhìn về phía nước sông trước mặt, đột nhiên đứng lên, tóc dài sau lưng bay loạn, nắm chặt nắm đấm quát:

- Yêu nghiệt nơi nào, trốn trốn tránh tránh, còn không mau mau hiện thân.

- Xoạt!

Bọt nước văng khắp nơi.

Long nhi một thân váy áo xanh biếc, bay ra từ trong nước, váy dài bay múa, một đôi chân ngọc tiêm tú tuyết trắng dưới váy dính nước đọng, lóe ra ánh sáng mê người ở dưới ánh trăng.

Trên cổ chân của một chân ngọc tinh tế còn buộc một sợi dây đỏ xinh đẹp, cộng với điểm đỏ giữa hai đầu lông mày của nàng làm nổi bật lẫn nhau, rất có vẻ đẹp dị vực phong tình.

- Tiểu xà, là ngươi.

Trên mặt Tiểu Nguyệt lộ ra một tia kinh ngạc, lập tức hừ lạnh một tiếng, châm chọc nói:

- Thật không biết xấu hổ, ở trong nhà ngươi không mặc vớ cùng giày còn chưa tính, ở bên trong rừng núi hoang vắng vậy mà cũng không mặc, quả nhiên không hổ là tiểu yêu tinh dã man không có giáo dục!

Long nhi hừ lạnh một tiếng, nói:

- Không biết ai chẳng biết xấu hổ! Vừa đến đã lòng mang ý đồ xấu với công tử, muốn dùng vớ cùng chân kia của ngươi dụ hoặc công tử, ngươi không cảm thấy mất mặt?

- Phi! Chí ít tốt hơn ngươi! Chí ít ta mặc vào vớ và giày.

- Uy, nói mà nói lui, đừng nhổ nước miếng! Đây là địa bàn của ta, đừng làm bẩn nước của ta.

- Phi! Sông Vân Vụ này lúc nào thành địa bàn của một tiểu Yêu tộc như ngươi? Đây là địa bàn của Đại Viêm ta.

- Phi! Ngươi chỉ biết nhổ nước miếng thôi sao? Muốn hay không so một lần nước nhiều ai hơn?

- Phi phi phi!

- Phi phi phi.

Hai người vừa thấy mặt, đã bắt đầu ầm ĩ không ngừng, lại bắt đầu phun nước bọt lẫn nhau, tiếp theo, lại bắt đầu so xem chân của ai đẹp mắt hơn.

Lạc Thanh Chu không có để ý đến các nàng, thân ảnh lóe lên, bay đến bờ sông đối diện, nói:

- Các ngươi trước trò chuyện một hồi, ta đi phụ cận nhìn.

Tiểu Nguyệt lập tức hô:

- Ca ca, chớ đi, ngươi đến bình xét một chút, là chân muội muội đẹp mắt hay là chân của tiểu xà này đẹp hơn?

Long nhi dương dương đắc ý nói:

- Tự nhiên là ta, công tử đã từng sờ qua cùng đùa bỡn qua chân người ta suốt cả đêm, công tử chạm qua chân của ngươi chân chưa?

Tiểu Nguyệt hừ lạnh nói:

- Ít khoác lác! Ca ca mới sẽ không đụng ngươi.

Lạc Thanh Chu giả bộ như không có nghe thấy, rất nhanh bay xa, nhìn một vài phòng ốc thưa thớt rách nát hai bên bờ bờ sông, cùng mỗi một đường nhỏ cỏ hoang mọc thành bụi.

Trong lúc đang yên lặng nhớ kỹ một ngọn cây cọng cỏ nơi này, hắn đột nhiên nhìn thấy có một thân ảnh quen thuộc, đang cầm trúc xanh đã được bổ ra, nghiêm túc bện lấy hàng rào hộ viện bên trong tiền viện của một căn phòng ở dưới vách núi tới gần bờ sông.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters