Chương 1726: Lăng Tiêu lão tổ chấn kinh, thể chất trăm năm khó gặp (5)

- Thể chất Huyền giai trung phẩm, mặc dù không có tốt bằng tên đệ tử vừa rồi, nhưng cũng là thể chất tốt hiếm có, mà trong huyệt khiếu cùng kinh mạch cơ thể ngươi càng nhiều, càng thêm tráng kiện, mặc kệ tu luyện công pháp gì, uy lực bộc phát đều sẽ mạnh hơn so với hắn một chút.

Dương Hùng nói lời cảm tạ, lui xuống.

Trang Chi Nghiêm vừa nhìn về phía phong chủ Thanh Vân phong nói:

- Du Hành Thứ, ngươi là Võ Hồn song tu, đệ tử ưu tú nhất cũng hẳn là thế nhỉ?

Du Hành Thứ tóc rối bời, cười hắc hắc nói:

- Sư thúc tổ nhìn liền biết.

Nói rồi quay sang cửa ra vào, hô:

- Đồ nhi ngoan, còn không đi vào biểu diễn cho lão tổ cùng tất cả mọi người!

Lời nói vừa dứt, một thiếu nữ dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, buộc hai đuôi ngựa màu vàng kim, mặc váy ngắn da thú cùng vớ dài màu trắng qua gối đi vào, nàng chớp con mắt to đen nhánh, tò mò nhìn lão tổ phía trên vài lần, sau đó mới cúi đầu chắp tay nói:

- Đệ tử Du Ngư Ngư, bái kiến lão tổ.

Trang Chi Nghiêm nhìn thiếu nữ tóc vàng tựa hồ mới tám chín tuổi, có chút ngơ ngác một chút, nói:

- Du Hành Thứ, đệ tử này của ngươi... Mấy tuổi?

Du Hành Thứ rất đắc ý mà nói:

- Lão tổ, nàng là cháu gái ta, đã trưởng thành. Mẫu thân nàng ở quốc gia Tây đại lục, cho nên có chút không giống chúng ta. Lão tổ trước tiên có thể nhìn thể chất cùng thiên phú của nàng một chút.

Lập tức nói:

- Ngư Ngư, nhanh lên đi cho lão tổ nhìn xem.

Du Ngư Ngư đáp ứng một tiếng, đi tới, đưa tay phải ra.

Trang Chi Nghiêm duỗi ra đầu ngón tay, dò xét một chút, đầu tiên khẽ giật mình, thần sắc lập tức cứng lại, lại lần nữa dò xét một lần, thần sắc trên mặt càng ngày càng ngưng trọng, cuối cùng vậy mà đột nhiên cười lên ha hả, mặt mũi tràn đầy kích động nói:

- Trời phù hộ Lăng Tiêu tông ta! Trời phù hộ Lăng Tiêu tông ta! Đúng là thể chất Địa giai trăm năm khó gặp.

Lời này vừa ra, các phong chủ khác cùng trưởng lão trong đại điện đều chấn động trong lòng, mặt mũi tràn đầy vẻ không thể tin được. Thần sắc trên mặt Du Hành Thứ càng thêm đắc ý, nói:

- Đệ tử nửa năm trước về nhà thăm người thân phát hiện nàng, lúc trước tu vi của nàng bất quá vừa mới Võ Sư sơ kỳ, hiện tại, thời gian ngắn ngủi nửa năm, đã đột phá đến cảnh giới Đại Võ Sư. Nếu không phải sư thúc tổ xuất quan, đệ tử nhất định còn sẽ tiếp tục cất giấu nàng, ha ha.

Phong chủ khác đều là mặt mũi tràn đầy hâm mộ.

Cùng lúc đó.

Lệnh Hồ Thanh Trúc mang theo Lạc Thanh Chu, một bên nói chuyện, một bên đi đến trên quảng trường phía ngoài.

Hai người gặp ngoài hành lang đại điện có rất nhiều đệ tử đang đứng, đều đang châu đầu ghé tai, xì xào bàn tán, có chút kinh ngạc.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nghe được trong đại điện truyền đến âm thanh của lão tổ, thần sắc cứng lại, lập tức bước nhanh tới.

Lạc Thanh Chu vội vàng theo ở phía sau.

Lệnh Hồ Thanh Trúc đi đến trên bậc thang chỗ cửa đại điện, quay đầu thấp giọng nói:

- Ngươi trước tiên ở bên ngoài chờ, gọi ngươi lại đi vào.

Lạc Thanh Chu đáp ứng một tiếng, đi đến hành lang bên cạnh, đứng chờ.

Đám đệ tử kia đều là đệ tử thân truyền của từng phong chủ cùng trưởng lão, rất nhiều đều chưa từng gặp qua hắn, gặp hắn do Lệnh Hồ Thanh Trúc mang đến, tưởng rằng đệ tử thân truyền của Kiếm Phong, đều mở miệng hỏi thăm.

- Vị sư huynh này vô cùng lạ mặt, là đệ tử thân truyền mà Lệnh Hồ sư thúc mới thu sao?

- A, tựa như là tên đệ tử lần trước thi đấu kia.

Có đệ tử nhận ra hắn.

Lúc này, trong đại sảnh lập tức truyền đến một hồi tiếng thán phục.

Lạc Thanh Chu cứng lại, rất rõ ràng cảm nhận được một cỗ hồn lực ba động truyền đến, quay đầu nhìn lại, một thanh phi kiếm Hưu một tiếng, từ trong nhà bay ra, bay về phía quảng trường trước mặt.

Đồng thời, bên trên chuôi phi kiếm lại còn có thần hồn của một tiểu nữ hài tóc vàng đang đứng.

Ánh mắt hai người trong nháy mắt giao hội cùng một chỗ.

Tiểu nữ hài tóc vàng kia hơi sững sờ.

Lạc Thanh Chu dời mắt, nhìn về phía nơi khác.

Tiểu nữ hài tóc vàng ngự kiếm bay một hồi ở trên không quảng trường bên ngoài, lập tức ‘Sưu’ một tiếng, lại trở về đến trong đại điện.

Trong đại điện tựa hồ được bố trí kết giới.

Bên ngoài chỉ có thể nghe được bên trong có tiếng nói chuyện ồn ào, lại nghe không ra đang nói cái gì.

Sau một lúc lâu, bên trong đột nhiên rõ ràng truyền đến một âm thanh:

- Tô Bắc, tiến đến.

Một tên thanh niên bên cạnh Lạc Thanh Chu lập tức cúi đầu tiến vào đại điện.

Sau đó, lần lượt có đệ tử tiến vào đại điện.

Trong đại điện, năm tên phong chủ, ngoại trừ Lệnh Hồ Thanh Trúc, đều hô đệ tử ưu tú nhất của mình tiến đến.

Cuối cùng chỉ còn lại Lệnh Hồ Thanh Trúc, ánh mắt của mọi người đều nhìn về nàng.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters