Chương 1744: Cứu hắn (2)

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Đây là phương pháp duy nhất, ngươi cùng thần hồn Long nhi tương giao, đối với hai người các ngươi đều có chỗ tốt. Đương nhiên, ngươi cũng có thể lựa chọn nhục thân, hoặc tìm một người ở gần đó 】

Trái tim Lạc Thanh Chu đập rộn lên mà nhìn cái tin nhắn này, đang muốn trả lời, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một đạo âm thanh quen thuộc: 【 Đói bụng chưa? 】

m thanh rất nhỏ, ngữ khí ôn nhu, không giống như là nàng bình thường.

Lạc Thanh Chu không có trả lời, ngón tay hơi động, trả lời vào ngọc thạch:【 Nguyệt tỷ tỷ, ta không muốn thương tổn Long nhi, ta cùng với nàng còn chưa tới loại trình độ kia 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Vậy ngươi nguyện ý với ai? 】

Lạc Thanh Chu nghẹn lời, ngón tay huy động mấy lần trên ngọc thạch, lại xóa bỏ, sau đó lại trả lời: 【 Không có phương pháp khác sao? 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Không có 】

Ngón tay Lạc Thanh Chu run rẩy, toàn bộ thần hồn vô cùng nóng hổi, trên người bắt đầu xuất hiện một tia vết rách, trong cơ thể lại thật giống như có hỏa diễm đang thiêu đốt, trở nên đỏ ngầu.

Một cỗ cảm giác đau nhức kịch liệt đánh tới.

Bảo điệp đưa tin trong tay hắn kém chút trượt xuống.

Nguyệt tỷ tỷ lại gửi tới tin nhắn: 【 Đi thôi, ngươi cần nàng, nàng cũng cần ngươi. Chỉ cần ngươi về sau đừng cô phụ nàng là được 】

Lập tức lại gửi thêm một tin nhắn: 【 Ta sẽ không cười và khinh bỉ ngươi 】

Lạc Thanh Chu cảm giác toàn bộ thần hồn đều sắp muốn nổ tung, cũng không dám do dự nữa, lập tức thu hồi bảo điệp đưa tin, nói với phía ngoài:

- Sư thúc, ta cần thần hồn xuất khiếu, đi ra ngoài một chuyến, có thể giúp ta triệt tiêu trận pháp không?

Bên ngoài lập tức truyền đến tiếng trả lời của Lệnh Hồ Thanh Trúc: 【 Được 】

Toàn thân Lạc Thanh Chu run rẩy giữ vững được một lát, lập tức xuyên qua cửa đá, vô cùng lo lắng bay ra động phủ.

Một đường thông suốt.

Hắn rất nhanh bay xuống vách núi, vòng qua sơn phong, bay nhanh về phía bờ sông Vân Vụ cách đó không xa.

- Xùy!

Hắn đang muốn bay khỏi Lăng Tiêu Phong, phía trước đột nhiên xuất hiện một tầng màn sáng thật mỏng, giống như một viên cầu to lớn, bao vây toàn bộ sơn phong Lăng Tiêu tông.

Hắn đang muốn dừng lại, tầng màn sáng kia đột nhiên ‘Phốc’ một tiếng, biến mất không thấy gì nữa. Lệnh Hồ Thanh Trúc đứng tại vách đá, nhìn qua mây mù xa xa, nhíu mày.

Lạc Thanh Chu lập tức bay ra trận pháp, bay về phía sông Vân Vụ.

Không bao lâu, hắn đã thấy đầu sương mù mông lung kia, dòng nước xuyên qua từ Vân Vụ sơn mạch cùng ở giữa Lăng Tiêu sơn phong.

Hắn chịu đựng đau nhức kịch liệt, Sưu một tiếng, bay xuống.

Trên thuyền nhỏ bên bờ sông, thiếu nữ một bộ váy áo xanh biếc đang trần trụi một đôi chân ngọc tuyết trắng, đứng ở nơi đó, ngẩng lên khuôn mặt nhỏ xinh đẹp tinh xảo, mong mỏi trông mong.

Dưới làn váy, dây đỏ tuyết trắng trên cổ chân cùng điểm đỏ ở giữa hai đầu lông mày tại thời khắc này đều lộ ra bắt mắt, vũ mị, yêu dị mê người.

- Công tử! Nơi này!

Nàng đột nhiên nhảy nhót một chút, vẫy vẫy tay nhỏ, gương mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười vui vẻ.

Dòng sông yên tĩnh không gợn sóng, mặt sông lượn lờ sương mù.

Nụ cười kia như nắng ấm trong ngày mùa đông, trong nháy mắt làm cả trái tim Lạc Thanh Chu ấm áp.

Lạc Thanh Chu đột nhiên cảm giác càng thêm khô nóng.

Hắn bay xuống thuyền nhỏ, đứng ở trước mặt của nàng, bình thường nhìn thấy thiếu nữ này trấn định cùng thong dong, tại thời khắc này, đều biến mất không thấy.

Hắn chịu đựng đau đớn, trên mặt miễn cưỡng cố nặn ra vẻ tươi cười, há to miệng, muốn nói cái gì, nhưng lại không biết nên làm sao mở miệng.

Chẳng lẽ nói, Long nhi cô nương, chào ngươi, ngươi ăn cơm chưa? Ta là tới tìm ngươi dập lửa?

Còn tốt, thiếu nữ này chủ động mở miệng nói:

- Công tử, đi thôi, đi tẩm cung của Long nhi.

Nói rồi thân mật lôi kéo hắn, bay vào nước sông.

Không có thận trọng, không có ngượng ngùng, cũng không do dự cùng bất kỳ một câu dư thừa gì, tự nhiên mà bình thản để hắn hoài nghi là muốn dẫn hắn đi ăn cơm.

Mặt sông, bông tuyết nhao nhao rơi xuống.

Hai bên bờ sông đều không có một ai, yên tĩnh im ắng, chỉ có trong rừng ngẫu nhiên truyền đến tiếng chim hót.

Long nhi mang theo hắn, rất nhanh xuyên qua nham thạch cùng cỏ cây dưới đáy nước, tiến vào thông đạo đi đến cung điện.

Thông đạo chật hẹp, đen kịt một màu, nhưng rất nhanh đã trở nên rộng rãi.

- Công tử, ngươi rất khẩn trương sao?

- Không... không khẩn trương.

- Công tử đang run rẩy.

- Đau...

- Vậy chúng ta nhanh lên.

Long nhi lôi kéo hắn bước nhanh hơn, rất mau tiến vào cung điện.

- Kẹt kẹt….

Cửa điện đóng lại, bên ngoài bình tĩnh như lúc ban đầu.

Gió lạnh lạnh thấu xương, tuyết im ắng rơi.

Trong lương đình, hậu hoa viên.

Thiếu nữ một bộ váy áo tuyết trắng, an tĩnh ngồi trước bàn đá, nắm ngọc thạch trong tay, hơi cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters