Chương 1760: Đêm nay đi tìm ngươi (3)

Hắn lập tức cầm lên.

Nguyệt tỷ tỷ: 【 A 】

Lạc Thanh Chu: 【 Nguyệt tỷ tỷ không chúc mừng ta một chút à? 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Đêm nay ta đi tìm Long nhi 】

Lạc Thanh Chu: 【 Nguyệt tỷ tỷ tìm Long nhi làm gì? 】

Đối phương không tiếp tục trả lời.

Lạc Thanh Chu cầm ngọc thạch, sửng sốt một hồi, đột nhiên kịp phản ứng: 【 Nguyệt tỷ tỷ, vậy ta đêm nay đi tìm ngươi 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Tùy tiện 】

Lạc Thanh Chu: 【 Nguyệt tỷ tỷ, ta sẽ không lại khó chịu và nhịn không được giống như ngày hôm qua chứ? 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Không biết 】

Lạc Thanh Chu do dự một chút, ngón tay nhẹ nhàng huy động trên ngọc thạch, viết chữ, lại xóa bỏ, sau đó lại viết, viết xóa xóa viết mấy lần, rốt cục lấy dũng khí, viết ra, trong lòng trực tiếp quét ngang, gửi ra ngoài.

【 Nguyệt tỷ tỷ, nếu như hôm qua không có Long nhi, cũng không có người nào khác, ngươi sẽ đến giúp ta không? 】

Sau khi gửi đi tin nhắn.

Trong lòng hắn thấp thỏm không thôi, rất muốn thu hồi, nhưng giãy dụa hồi lâu, vẫn nhịn được.

Hồi lâu sau.

Bảo điệp đưa tin đột nhiên sáng lên, tin tức rốt cục trả lời lại.

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Sẽ 】

Nhìn thấy cái chữ này, trong lòng Lạc Thanh Chu run lên.

Hắn ngừng thở, lại nhìn chằm chằm chữ này nhiều lần, ngón tay run rẩy viết chữ lên trên ngọc thạch, nhưng vẽ nửa ngày, lại không biết nên trả lời cái gì.

Cuối cùng, hắn chỉ đáp lại hai chữ: 【 Tạ ơn 】

Rất nhanh, tin tức đáp lại.

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Không cần, tiện tay mà thôi 】

- Tiện tay mà thôi?

Lạc Thanh Chu nhìn dòng tin nhắn này, sửng sốt một chút, trong đầu không tự chủ được hiện lên ngón tay ngọc xanh nhạt duyên dáng của Nguyệt tỷ tỷ.

Nhưng hắn rất nhanh tỉnh táo lại: 【 Nguyệt tỷ tỷ, ngươi sẽ giúp ta thế nào? 】.

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Ta chỗ này có một kiện công pháp, có thể giúp ngươi giảm bớt khô nóng trong cơ thể, để ngươi có thể chịu đựng qua đi 】

Lạc Thanh Chu vuốt trán, thật lâu không có nói gì.

Sau một lúc lâu.

Hắn trả lời: 【 Nguyệt tỷ tỷ, gần đây phu quân trước của ngươi còn dây dưa ngươi không? 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Không có 】

Lạc Thanh Chu: 【 Từ lần trước rời đi, Nguyệt tỷ tỷ không có liên hệ cùng hắn? 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Ừm 】

Lạc Thanh Chu do dự một chút, lại trả lời: 【 Là sau này đều không liên hệ hả? Nguyệt tỷ tỷ sẽ còn có thể quay về với hắn được không? 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Ngươi hỏi cái này làm gì 】

Lạc Thanh Chu: 【 Không làm gì, ta chỉ quan tâm Nguyệt tỷ tỷ một chút 】

Nguyệt tỷ tỷ: 【 Quản tốt chính ngươi 】

Lạc Thanh Chu: 【 A 】

Đối phương không tiếp tục trả lời.

Lạc Thanh Chu nhìn ngọc thạch trong tay, nhìn ghi chép nói chuyện phiếm với nàng, đột nhiên có loại cảm giác mâu thuẫn xoắn xuýt, lo được lo mất.

Đây là cảm giác chưa bao giờ có từ khi đến thế giới này.

Suy nghĩ kỹ một chút, hiện tại hắn mỗi ngày vô luận phát sinh chuyện gì, vô luận gặp vấn đề gì khó mà giải quyết, tựa hồ người đầu tiên hắn nghĩ tới đều là nàng; mỗi khi đến ban đêm, trong đầu luôn luôn nhịn không được hiện ra thân ảnh thanh lãnh, trong sáng như nguyệt quang của nàng.

Cơ hồ mỗi đêm, hắn đều sẽ chủ động gửi tin nhắn cho nàng.

Mà trong nháy mắt vừa rồi đó, hắn lại còn tưởng tượng đến cảnh người hôm qua tới giúp hắn chính là nàng.

Nếu như hôm qua là nàng, hắn sẽ còn kiên quyết từ chối giống như Long nhi sao?

Chỉ sợ...

Đây là quan hệ tri kỷ cùng ân tình mà lúc trước hắn cảm nhận sao?

Hắn bắt đầu hoài nghi.

Đúng vào lúc này, bảo điệp đưa tin đột nhiên chấn động một chút.

Hắn vội vàng cúi đầu nhìn lại, là quận chúa gửi tới: 【 Tần Lãng vừa rồi trở về, ăn cơm trưa, hàn huyên với mấy người dì dượng một hồi liền đi. Trong lúc đó hỏi qua ngươi, Vi Mặc nói ngươi đọc sách trong phòng, hắn không tiếp tục hỏi nhiều. Ta hỏi hắn chuyện của vụ án, hắn cũng không có lộ ra, chỉ nói trong cung đang chuẩn bị Thái Khang thịnh hội, sứ giả các quốc gia đều tới, trong khoảng thời gian này kinh đô sẽ ngoài lỏng trong chặt, không cho phép bất kỳ vụ án nào phát sinh 】

Lạc Thanh Chu trầm ngâm một chút, trả lời: 【 Có thể ngày mai ta sẽ trở về, cửa thành vào dễ không? 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Khi ngươi trở về nói sớm với ta, ta sẽ ra ngoài đón ngươi 】

Lạc Thanh Chu: 【 Ừm, trong nhà không có chuyện gì khác chứ? 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Có bản quận chúa ở đây, có thể có chuyện gì? Bất quá nghe Vi Mặc nói, dì cùng dượng tối hôm qua giống như cãi nhau, dì hoài nghi dượng ở bên ngoài có nữ nhân 】

Lạc Thanh Chu kinh ngạc nói: 【 Thật hay giả? Nhạc phụ nhìn không giống như là loại người này nha? 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Nhìn ngươi giống không? Còn không phải nuôi nhiều nữ nhân như vậy ở bên ngoài 】

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters