Chương 1775: Nước mắt (2)

Lệnh Hồ Thanh Trúc không để ý tới hắn, bước nhanh tiến vào động phủ của mình, đóng lại cửa động.

Lạc Thanh Chu lại đứng tại chỗ một hồi, chuẩn bị rời đi.

Một bên, Lưu Ly bỗng nhiên nói:

- Sở sư huynh, động phủ của nữ tử, thật ra tựa như hương khuê của mình, thậm chí còn muốn tư mật hơn cả hương khuê, bởi vì bên trong đều là bí mật của mình. Cho nên, cho dù là người thân nhất, có đôi khi cũng không thể để hắn tùy tiện đi vào.

Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:

- Lưu Ly cô nương muốn nói cái gì?

Lưu Ly nói khẽ:

- Lệnh Hồ tiền bối đối với Sở sư huynh thật tốt, vậy mà mở ra cửa động, chủ động mời Sở sư huynh tiến vào hang động của mình, còn để Sở sư huynh ở bên trong chờ đợi thật lâu. Nếu như Sở sư huynh không chủ động đi ra, Lệnh Hồ tiền bối hẳn là sẽ một mực để Sở sư huynh đợi ở bên trong?

Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, đột nhiên nhớ tới chuyện mình đã đáp ứng sư thúc.

Hắn đã đáp ứng muốn cùng nàng song tu kiếm pháp.

Mặc dù Hắc Bạch kiếm pháp không thể tu luyện, nhưng hẳn là còn có thể tu luyện kiếm pháp khác.

Suy nghĩ chỗ này, trong lòng hắn thở dài một hơi, chuẩn bị đi tìm Đao tỷ nói chuyện một chút, lại đến tìm sư thúc.

Nhưng hắn đột nhiên nhớ tới, phòng nhỏ trong rừng trúc của Đao tỷ giống như bị hắn đánh bay, hiện tại ở nơi nào?

- Đúng rồi Lưu Ly cô nương, ngươi biết sư muội nhà ta hiện tại ở nơi nào không?

Hắn liền vội vàng hỏi.

Lưu Ly nhẹ gật đầu, nói:

- Đi theo ta.

Lạc Thanh Chu đi theo sau lưng.

Hai người xuyên qua một con đường nhỏ, lại xuyên qua phiến rừng trúc bị phá hủy, đi tới một mảnh vườn hoa.

Đằng sau vườn hoa có một gian phòng trúc nhỏ tinh xảo.

Trước phòng trúc, một vòng hàng rào vây quanh, bên trên hàng rào bò đầy hoa đằng, cho dù ở bên trong mùa đông rét lạnh, phía trên vậy mà cũng treo đầy hoa tươi.

Lúc này, trước cửa phòng trúc, thân ảnh Đao tỷ nhanh nhẹn tới lui, đang luyện đao.

Không đợi hai người tiếp cận, Đao tỷ lập tức ngừng lại, đặt đao ngang ở trước ngực, mặt mũi tràn đầy kinh hoảng cùng tức giận lớn tiếng quát:

- Sở Phi Dương! Không cho phép lại đến chỗ này của ta đánh nhau.

Lạc Thanh Chu nghe vậy sững sờ, lập tức cười nói:

- Sư tỷ, ta tới cáo từ ngươi, không phải đến đánh nhau.

Hắn đi vào tiểu viện.

Lưu Ly thì dừng ở bên ngoài hàng rào, nhìn Đao tỷ cười cười, quay người rời đi.

Lạc Thanh Chu quay đầu lại nói:

- Lưu Ly cô nương, cảm ơn ngươi, hôm qua cũng cảm ơn ngươi. Nếu như về sau có cơ hội, ta sẽ hồi báo.

Lưu Ly quay đầu cười nói:

- Tốt, ta chờ.

Nói xong, giội mưa gió đi xa.

Đao tỷ hiếu kỳ nói:

- Sở Phi Dương, ngươi cùng với nàng thành không?

Lạc Thanh Chu nói:

- Không có.

Đao tỷ hỏi:

- Vì cái gì? Bởi vì nương tử trong nhà ngươi?

Lạc Thanh Chu nói:

- Không phải, bởi vì sư tỷ ngươi.

Đao tỷ nghe vậy sững sờ, nói:

- Có ý tứ gì?

Lạc Thanh Chu nói:

- Bởi vì nàng hôm qua khi dễ sư tỷ, còn đánh bay phòng nhỏ của sư tỷ, nữ nhân thô bạo vô lễ như thế, ta làm sao có thể cần nàng? Ta tình nguyện muốn sư tỷ, cũng không thể muốn nàng.

- Cút!

Đao tỷ trừng mắt liếc hắn một cái, tung một cước đá về phía hắn, lại bị hắn thuần thục bắt lại mắt cá chân của nàng.

Lập tức, Lạc Thanh Chu cầm mắt cá chân nàng, đột nhiên giương lên cao, lại trực tiếp làm đôi chân dài của nàng hiện ra thành một chữ mã.

Đao tỷ lập tức kinh hô một tiếng, thân thể nghiêng một cái, đao trong tay cuống quít trụ trên mặt đất, chống đỡ lấy cân bằng, vừa thẹn vừa giận nói:

- Hỗn đản, thả ta ra!

Lạc Thanh Chu giơ chân của nàng lên cao cao, nói:

- Sư tỷ, về sau còn đá ta hay không?

Đao tỷ hừ lạnh một tiếng, nửa người trên đột nhiên nghiêng hướng về thanh đao trên đất, cái chân còn lại ‘Bá’ lăng không giơ lên, lại đá về phía hắn.

Lạc Thanh Chu đang muốn lần nữa bắt lấy cái chân này của nàng, do dự một chút, đột nhiên tránh ra về sau, đồng thời buông lỏng cái chân bị nâng ở trên đỉnh đầu của nàng.

Hai chân Đao tỷ rơi xuống đất, ‘Bá’ rút ra đao trong tay, xấu hổ nói:

- Sở Phi Dương! Ta muốn liều mạng với ngươi.

Lạc Thanh Chu vội vàng nói:

- Sư tỷ, bình tĩnh nói chuyện, đừng động thủ động cước.

Đao tỷ cầm đao, xấu hổ nhìn hắn chằm chằm, trừng một hồi, chẳng biết tại sao, trong lòng đột nhiên chua chua, trong mắt đầy tràn nước mắt, nói:

- Sở Phi Dương, ngươi bây giờ lợi hại, cho nên tùy tiện khi dễ ta, đúng không?

- Sư tỷ, ta không có.

Lạc Thanh Chu vội vàng giải thích, đồng thời trong lòng âm thầm thở dài một hơi.

Vừa rồi vốn định lại nắm lấy cái chân còn lại của nàng, chơi đùa với nàng một hồi, bất quá suy nghĩ bây giờ thực lực cùng thân phận của hai người chênh lệch có chút lớn, sợ nàng mẫn cảm suy nghĩ nhiều, cho nên hắn lập tức ngừng lại, không dám nói đùa nữa, không nghĩ tới nàng vẫn tức giận.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters