Chương 1803: Tróc gian! Để tỷ tỷ đến trừng phạt ngươi (4)

Tống Như Nguyệt vội vàng đi tới, yếu ớt mà nói:

- Lão gia, nhanh nói cho Lãng nhi, để hắn đừng tra vụ án này.

Tần Văn Chính sầm mặt lại, trừng nàng một chút.

Tống Như Nguyệt lập tức khẽ run rẩy, miệng nhỏ xụ xuống, cúi đầu, vừa thẹn, lại ủy khuất, không còn dám lên tiếng.

Tần Văn Chính không tiếp tục để ý tới nàng, nói:

- Thanh Chu, Vi Mặc, các ngươi đi về trước đi, ta còn muốn đi nhìn Lãng nhi, hắn vừa rồi bị thương trong lúc bắt người. Nơi đó có cao thủ, vừa rồi chạy trốn, các ngươi đi trên đường phải cẩn thận.

Hai người nhẹ gật đầu.

Tần Văn Chính không nói gì thêm, bước nhanh rời đi.

Tống Như Nguyệt lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng hắn, một mặt ủy khuất.

Tần nhị tiểu thư nói:

- Mẫu thân, người về nhà không?

Tống Như Nguyệt cau mày nói:

- Ta muốn đi cửa hàng chờ phụ thân ngươi đi, cũng không biết Lãng nhi thế nào.

Tần nhị tiểu thư an ủi:

- Đại ca là võ giả, không có chuyện gì.

Một đoàn người đi ra hẻm nhỏ.

Tần nhị tiểu thư để Châu nhi cùng Mai nhi bồi tiếp nàng đi phường chế áo, sau đó các nàng chuẩn bị trở về tiệm sách.

Nam Cung Mỹ Kiêu vội vàng ngăn cản nói:

- Vi Mặc, đừng đi tiệm sách, Tuyết Y rất đáng ghét, các ngươi vẫn trở về đi, Lạc Thanh Chu còn muốn trở về đọc sách đây.

Tần nhị tiểu thư cười nói:

- Thế nhưng ta vừa rồi đã đáp ứng Tuyết Y tỷ.

Nam Cung Mỹ Kiêu nói:

- Không sao đâu, chờ một lúc ta sẽ đi nói với nàng.

Tần nhị tiểu thư nói:

- Mỹ Kiêu tỷ không theo chúng ta cùng một chỗ trở về?

Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn người nào đó một chút, nói:

- Ta còn muốn về nhà một chuyến, mấy ngày không có nhìn thấy mẫu thân, sợ bọn họ lo lắng.

Tần nhị tiểu thư khẽ gật đầu.

Mấy người tách ra tại giao lộ.

Lạc Thanh Chu cùng Tần nhị tiểu thư và Thu nhi, mướn một chiếc xe ngựa trở về.

Lúc xe ngựa đang muốn chạy, Tần nhị tiểu thư đẩy màn cửa ra, nhìn phía ngoài nói:

- Mỹ Kiêu tỷ, ngươi đêm nay còn tới không?

Trên mặt Nam Cung Mỹ Kiêu lộ ra một vẻ do dự.

Tần nhị tiểu thư cười nói:

- Mỹ Kiêu tỷ, ban đêm một người ngủ rất lạnh, đi bồi Vi Mặc ngủ chung đi, để người bại hoại nào đó ngủ trên giường ngoài.

Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức nói:

- Tốt, vậy tối nay ta đi qua.

Tần nhị tiểu thư cười cười, lúc này mới buông rèm xuống, nhìn về phía bại hoại nào đó bên cạnh.

Lạc Thanh Chu biết mà còn hỏi:

- Nhị tiểu thư chuẩn bị để ai ngủ trên giường ngoài?

Tần nhị tiểu thư có chút khẽ nói:

- Ai là bại hoại thì để người đó ngủ.

Lạc Thanh Chu nói:

- A, thì ra nhị tiểu thư phải ngủ trên giường ngoài. Vậy, để phu quân của nàng và Mỹ Kiêu quận chúa cùng ngủ trên giường, không tốt lắm đâu?

- Hừ, chàng mới là bại hoại.

- Ta như thế nào là bại hoại rồi?

- Trong lòng chàng rõ ràng, chàng tối hôm qua trở về, trên cổ có dấu răng, trên người còn có mùi thơm của nữ nhân, hừ.

- .....

Thu nhi ngồi ở đối diện quay đầu nhìn ra phía ngoài, giả bộ như cái gì đều nghe không được.

- Vi Mặc, nàng nghe ta giải thích.

- Ta không nghe chàng giảo biện.

- Thật ra ta hôm nay trở về chuẩn bị thẳng thắn với nàng......

- Hừ.

Lạc Thanh Chu ôm nàng vào trong ngực, đột nhiên nói sang chuyện khác:

- Đúng rồi Vi Mặc, nàng vừa rồi nhìn thấy không? Trong cổ nhạc phụ đại nhân, cũng có dấu răng.

Tần nhị tiểu thư: - ...

Lạc Thanh Chu suy đoán nói:

- Nhạc phụ đại nhân có khả năng đùa mà thành thật, dù sao bên trong đều là nữ tử thanh lâu, nhạc phụ đại nhân lại đi chào hàng nội y, những cô gái kia không có tị huý, nói không chừng trực tiếp thay đồ ở ngay trước mặt nhạc phụ đại nhân, sau đó......

- Hừ, ta muốn nói cho phụ thân, nói chàng ở sau lưng nói xấu ngài ấy.

- Ta nói thật cũng không được sao?

- Vậy sao chàng không nói chính chàng? Coi như phụ thân ở bên ngoài làm ẩu, so ra cũng kém chàng.

- Vi Mặc.....

- Không muốn để ý đến chàng.

- Nương tử....

- Hừ....

- Lão bà đại nhân......

- Hừ hừ... Ngô......

Lạc Thanh Chu đột nhiên ngăn chặn miệng nhỏ của nàng.

Thiếu nữ trong ngực vùng vẫy mấy lần, rất nhanh thân thể mềm nhũn, không động đậy được nữa, mặc kệ người nào đó....

Thu nhi vẫn như cũ quay mặt sang, nhìn bên ngoài, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc, ngồi nghiêm chỉnh, không nhúc nhích.

Xe ngựa rất nhanh ngoặt vào hẻm nhỏ Phong Diệp.

Tần nhị tiểu thư đỏ mặt, mở miệng nói:

- Thanh Chu ca ca, chờ một lúc chúng ta đi Linh Thiền Nguyệt cung, ta muốn chàng làm nói ra chuyện lần này ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt nói ở trước mặt Hạ Thiền cùng tỷ tỷ.

Lạc Thanh Chu trì trệ:

- Tại sao phải đến đó nói?

Tần nhị tiểu thư khẽ nói:

- Chàng cứ nói đi? Đương nhiên là bởi vì Thiền Thiền, ta không nỡ trừng phạt chàng, cho nên ta muốn để tỷ tỷ và Thiền Thiền làm chủ, trừng phạt chàng, hừ.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters