- Thanh Chu ca ca, đêm nay… muốn Vi Mặc đi.
- Được.
Lạc Thanh Chu rất sung sướng đáp ứng, lập tức ôm nàng, đi vào buồng trong, đặt lên giường.
Sau đó, bắt đầu giúp nàng cởi quần áo.
Tần nhị tiểu thư nằm ở nơi đó, không nhúc nhích, hai con ngươi si ngốc nhìn hắn, bên trên gương mặt thanh lệ nhiễm lên hai vết đỏ ửng nhàn nhạt, lông mi thật dài chớp chớp, mặt mũi tràn đầy chờ mong cùng thấp thỏm.
Lạc Thanh Chu giúp nàng cởi bỏ áo ngoài, lại giúp nàng cởi sạch vớ lưới, sau đó đặt nàng ở trong chăn, hôn lấy mấy ngụm lên gương mặt của nàng, miệng nhỏ, cổ, nói:
- Tốt, ta đã muốn nàng, nhanh ngủ đi.
Tần nhị tiểu thư giật mình, lập tức mân mê miệng nhỏ, phồng má phấn, ủy khuất nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu giúp nàng buông xuống màn trướng, lại xoay người hôn một cái lên trán nàng, ôn nhu nói:
- Ngoan, chờ thân thể nàng dưỡng tốt, không ho khan, lại muốn, có được hay không?
Tần nhị tiểu thư: - Ô...
Lạc Thanh Chu lại vuốt ve gương mặt cùng mái tóc của nàng một chút, nói:
- Nàng ngủ trước, ta đọc sách một hồi, một hồi đi Tiểu Điệp nơi đó ngủ.
Tần nhị tiểu thư kéo lại tay của hắn, cầu khẩn nói:
- Không muốn, Thanh Chu ca ca, chàng vừa trở về, đêm nay bồi Vi Mặc đi… Vi Mặc từ bỏ, còn không được sao?
Lạc Thanh Chu nói:
- Thật? Nói chuyện phải giữ lời.
Hắn hiện tại không giống trước kia, trong cơ thể có một cỗ hỏa diễm bất cứ lúc nào cũng sẽ dâng lên, cho nên không chịu được trêu chọc, mà sau khi ngọn lửa kia dâng lên, hắn rất cường đại.
Ngay cả cao thủ như sư thúc đều bị sự cường đại của hắn không cẩn thận đánh ngất xỉu, huống chi Tần nhị tiểu thư yếu đuối, sẽ muốn mạng.
Tần nhị tiểu thư lập tức gật đầu, chớp con ngươi xinh đẹp nói:
- Ừm, Vi Mặc chưa từng gạt người.
Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật một cái, cảm giác câu nói này quá quen thuộc.
Bất quá hắn vẫn cởi áo ngoài, lên giường, cẩn thận cảnh giác chui vào trong chăn.
Tần nhị tiểu thư ôn nhu dán trong ngực hắn, ngẩng khuôn mặt nhỏ nói:
- Thanh Chu ca ca, Vi Mặc muốn nhìn chàng và Mỹ Kiêu tỷ nói chuyện phiếm.
Lạc Thanh Chu lúc này mới nhớ.
Mấy ngày hắn đi Lăng Tiêu tông, quận chúa mỗi đêm đều cùng Tần nhị tiểu thư nói chuyện phiếm với hắn, còn chụp hình của hai người gửi cho hắn xem.
Hắn do dự một chút, lấy ra bảo điệp đưa tin, có chút thẹn thùng nói:
- Vi Mặc, quận chúa mỗi lần nói chuyện đều có chút buồn nôn, ta đều chẳng muốn trả lời nàng.
Tần nhị tiểu thư nhíu mày:
- Thật sao? Thế nhưng mấy đêm rồi, ta gặp Thanh Chu ca ca trả lời rất vui vẻ chứ, còn muốn chụp cảnh Mỹ Kiêu tỷ tắm rửa đây.
Lạc Thanh Chu giải thích:
- Chủ yếu là muốn nàng.
- Hừ, gạt người. Người ta bây giờ ngủ ở bên cạnh chàng, chàng cũng không nhìn đây, chàng chỉ muốn nhìn thỏ thỏ thật to của Mỹ Kiêu tỷ… cái kia, đúng hay không?
- Của nàng cũng không nhỏ mà.
- Cũng không dám so với Mỹ Kiêu tỷ, hừ.
Hai người đang ôn nhu hôn môi, bảo điệp đưa tin trong tay Lạc Thanh Chu đột nhiên chấn động một chút.
Có người gửi tin nhắn.
Tần nhị tiểu thư vội vàng mở to hai mắt nhìn về phía mặt ngoài ngọc thạch, lập tức kinh ngạc nói:
- Nguyệt tỷ tỷ?
Lập tức hỏi:
- Nguyệt tỷ tỷ là ai?
Lạc Thanh Chu cứng đờ, vậy mà muốn lập tức thu hồi bảo điệp đưa tin.
Đây là có tật giật mình sao?
Thế nhưng, hắn và Nguyệt tỷ tỷ ở giữa thanh bạch, hỏi lòng… Cũng không có làm gì, hắn sợ cái gì?
Tần nhị tiểu thư vừa muốn duỗi ra ngón tay ấn mở tin nhắn, gặp sắc mặt hắn dị thường, lại chậm rãi rút ngón tay vào trong chăn, ôn nhu nói:
- Thanh Chu ca ca, chúng ta tâm sự đi, không nhìn cái này.
Lạc Thanh Chu dừng một chút, duỗi ra ngón tay ấn mở.
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Đã ngủ chưa? 】
Lạc Thanh Chu trả lời: 【 Còn không có, đang ở trong chăn nói chuyện phiếm cùng nương tử nhà ta 】
Trả lời xong, hắn quay đầu, nhìn về phía thiếu nữ trong ngực, nói khẽ:
- Vi Mặc, thật ra chuyện này, ta rất muốn nói sớm cho nàng, chẳng qua cảm thấy nàng là người của một thế giới khác, sợ nàng không quá hiểu, cho nên vẫn luôn chưa nói.
Tần nhị tiểu thư ôn nhu nói:
- Thanh Chu ca ca, vậy cũng chớ nói, không sao, Vi Mặc không muốn nghe.
Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, thở dài một hơi, nói:
- Mặc kệ nàng có phải thật không muốn nghe hay không, chuyện này, ta vẫn muốn nói. Nguyệt tỷ tỷ là một người ta nhận biết ở Mạc Thành, thật ra cũng không tính là người, là một thần hồn....
Hắn đơn giản giải thích một lần trạng thái nhục thân và thần hồn. Sau đó nói:
- Nguyệt tỷ tỷ trợ giúp ta rất nhiều, rất nhiều, có thể nói như vầy, ta có thể có tu vi hiện tại, ta có thể báo thù, ta có thể sống đến hiện tại, đều là bởi vì nàng. Không có nàng, không có ta hiện tại...