Tần Lãng nói:
- Đương nhiên, hài nhi còn có chứng cứ khác.
Tần Văn Chính híp mắt hỏi:
- Chứng cớ gì?
Tần Lãng cúi đầu, không có nói tiếp.
Tần Văn Chính đang muốn tiếp tục truy vấn lúc. Lạc Thanh Chu lại mở miệng nói:
- Đại ca, thật ra bắt hắn về, thẩm vấn một chút là được. Chỉ cần bắt hắn vào Cẩm Y vệ, các ngươi tự nhiên có biện pháp để hắn mở miệng, đúng không?
Tần Văn Chính nhìn hắn một cái.
Tần nhị tiểu thư cũng nhìn hắn một cái.
Tần Lãng gật đầu nói:
- Đúng vậy, bất quá, hắn là đệ tử thân truyền Lăng Tiêu tông, hiện tại một mực trốn ở trong tông môn, chúng ta không có cách nào đi vào bắt hắn.
Lạc Thanh Chu trầm ngâm một chút, nghĩ kế nói:
- Lần này Thái Khang thịnh yến, có lẽ là một cơ hội. Nếu như hắn tiến cung, các ngươi có thể thừa cơ mang người đi hỏi thăm, nếu như hắn không có tiến cung, các ngươi cũng có thể thừa dịp cao tầng Lăng Tiêu tông đến kinh đô, đi tông môn bắt hắn.
Tần Lãng lắc đầu, nói:
- Thánh thượng có ý là, tạm thời không thể động đến hắn. Ngày mai Thái Khang thịnh yến, càng không thể xảy ra chuyện gì.
Lúc này, Tần nhị tiểu thư mở miệng nói:
- Đại ca, dù sao ngươi đã tra ra hung thủ, bẩm báo chi tiết cho Thánh thượng là được, mặc kệ có bắt hay không, đều để Thánh thượng quyết định. Như vậy, không có quan hệ gì với ngươi.
Tần Lãng trầm mặc, không nói gì thêm.
Người một nhà lại nói một hồi chuyện ngày mai tiến cung, sau đó mỗi người rời đi.
Tần Văn Chính để Lạc Thanh Chu cùng Tần nhị tiểu thư lưu lại, đợi tất cả mọi người rời đi, thấp giọng hỏi:
- Thanh Chu, ngày mai xác định có thể để nhạc mẫu ngươi tiến cung? Trong cung sẽ xảy ra chuyện sao?
Lạc Thanh Chu biết được ý hắn, nói:
- Sẽ không xảy ra chuyện, ngày mai trong cung tất cả đều là cao thủ, phòng giữ cũng là sâm nghiêm nhất, không xảy chuyện ra được.
Tần Văn Chính nhìn hắn thật sâu một cái, yên lòng, nói:
- Được.
Ba người đều ngầm hiểu lẫn nhau.
Lạc Thanh Chu vịn Tần nhị tiểu thư rời đi.
Thu nhi cùng Châu nhi mang theo đèn lồng đi ở phía trước.
Hai người một đường không nói chuyện, mỗi người suy nghĩ tâm sự riêng.
Đợi đi đến cửa ra vào Mai Hương uyển, Tần nhị tiểu thư đột nhiên nói khẽ:
- Thanh Chu ca ca, chàng đi vào trước, Vi Mặc đi tỷ tỷ nơi đó một chuyến.
Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, một mình tiến vào tiểu viện.
Tiểu Điệp đang ở trong phòng bếp nấu nước, gặp hắn trở về, nói:
- Công tử, chờ một lúc tắm rửa ở nơi nào?
- Trong phòng ngươi đi.
Lạc Thanh Chu đi vào phòng bếp, vuốt ve an ủi nàng trong chốc lát.
Tần nhị tiểu thư được Thu nhi nâng đỡ, rất nhanh đến Linh Thiền Nguyệt cung.
Châu nhi mang theo đèn lồng, đi tới gõ cửa.
Tần nhị tiểu thư có chút cau mày, cầm khăn tay tuyết trắng trong tay, trong mắt đầy trầm tư, không biết đang suy nghĩ gì.
- Kẹt kẹt...
Lúc này, cửa sân mở ra.
Bách Linh thò đầu ra, thấy là các nàng, giòn tiếng gọi:
- Nhị tiểu thư, có chuyện gì sao?
Tần nhị tiểu thư đi lên phía trước nói:
- Tỷ tỷ trở về phòng chưa? Ta muốn trò chuyện với nàng.
Bách Linh do dự một chút, mở cửa, nói:
- Sau khi Đại tiểu thư về liền đi hoa viên luyện đàn, Thiền Thiền cũng ở đó luyện kiếm, nơi đó rất lạnh, thân thể nhị tiểu thư yếu đuối, tốt nhất vẫn nên đừng đi.
Nói, nhìn thoáng qua khăn tay trong tay nàng.
Tần nhị tiểu thư mỉm cười, đưa khăn tay trong tay tới trước mặt của nàng, nói:
- Đúng rồi Bách Linh, trên khăn này có một cỗ hương hoa rất đặc biệt, ngươi ngửi một chút, xem biết là hoa gì không?
Bách Linh vội vàng lắc đầu nói:
- Không biết, tiểu Bách Linh thật không biết.
Hậu hoa viên, trong lương đình.
Tần đại tiểu thư một bộ váy áo tuyết trắng đang cúi đầu, an tĩnh điều chỉnh dây đàn.
Dưới cây ngoài đình, Hạ Thiền đang yên lặng luyện kiếm.
Tuyết đọng trong hoa viên còn chưa hòa tan sạch sẽ, bên trong nơi hẻo lánh vẫn một mảnh tuyết trắng như cũ.
Lúc này, cửa ra vào đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.
Bách Linh là người đầu tiên tiến đến, giòn tiếng gọi:
- Tiểu thư, nhị tiểu thư tới chơi.
Tần đại tiểu thư trong lương đình cũng không có phản ứng gì.
Mà Hạ Thiền đang luyện kiếm dưới cây lập tức thu liễm kiếm khí, ngừng lại.
Tần nhị tiểu thư khoác lên áo lông chồn tuyết trắng được Thu nhi nâng đỡ ôn nhu nhược nhược tiến vào vườn hoa, trực tiếp đi vào lương đình.
Châu nhi vội vàng đi vào, trải nệm êm đã chuẩn bị trừ trước lên trên băng ghế đá.
Thu nhi vịn Tần nhị tiểu thư, chậm rãi ngồi xuống.
Hai tiểu nha hoàn làm xong những chuyện này, yên lặng lui xuống, đứng đợi ở bên ngoài hoa viên.
Trong lương đình an tĩnh một lát.
Tần nhị tiểu thư nhẹ giọng mở miệng nói:
- Tỷ tỷ, mặc đơn bạc như thế, lạnh không?
Tần đại tiểu thư cúi đầu chỉnh dây đàn, thần sắc thản nhiên nói:
- Còn tốt.