Chương 1838: Bách Linh không thích hợp (1)

Lạc Thanh Chu cùng nàng đứng ở phía sau cùng, lúc này gặp không có người nhìn qua, đột nhiên vươn tay, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy eo thon của nàng, miệng tiến đến bên tai nàng, nhẹ nhàng hà ra từng hơi vài lỗ tai nhỏ trắng nõn của nàng.

Thân thể mềm mại của Bách Linh lập tức run lên, hai vết đỏ ửng trong nháy mắt bò lên trên gương mặt, nàng vô ý thức nắm chặt nắm đấm, trong mắt lộ ra một tia hàn mang, nhưng rất nhanh, đôi bàn tay trắng như phấn nắm chặt lại chậm rãi buông ra, hàn mang trong mắt cũng dần dần thối lui, chỉ là thấp giọng nói:

- Đi ra.

Lạc Thanh Chu thấy phản ứng của nàng rất kỳ quái, đột nhiên hé miệng, cắn một cái lên vành tai của nàng.

Thân thể Bách Linh lập tức cứng đờ, định tại chỗ, giống như đột nhiên biến thành pho tượng, không nhúc nhích.

Lạc Thanh Chu cắn lỗ tai của nàng, đang muốn nói chuyện, đột nhiên gặp Tống Như Nguyệt đứng ở phía trước chuẩn bị xoay đầu lại, nhanh chóng buông ra miệng cùng tay, nhanh chóng lui lại mấy bước.

Lúc này, Tống Như Nguyệt quay đầu, nhìn về phía Bách Linh sau lưng, cười nói:

- Bách Linh, đến trong cung vui vẻ không? Ngươi... a, mặt ngươi làm sao hồng như vậy?

Bách Linh giơ tay lên, sờ sờ mặt, nói:

- Nóng.

- Nóng?

Tống Như Nguyệt ngẩng đầu, nhìn về phía mặt trời mùa đông trên bầu trời, nghi ngờ nói:

- Thời tiết này, không lạnh cũng không tệ rồi, ngươi lại còn nóng? Thân thể này của ngươi cũng quá có sức sống đi? Buổi sáng ăn cái gì rồi?

Lúc này, cung nữ bưng đĩa trái cây tới.

Tống Như Nguyệt vội vàng tiến lên mấy bước, cầm mấy quả, đưa cho nàng một quả táo đỏ, cười nói:

- Bách Linh, quả táo này hồng hồng, rất xứng đôi với gương mặt ngươi hiện tại. Nhanh ăn đi, đứng nửa ngày, cũng khát nước rồi.

Bách Linh tiếp nhận quả táo, nói:

- Tạ ơn phu nhân.

Tống Như Nguyệt lại cầm một quả chuối tiêu, đưa về phía Lạc Thanh Chu bên cạnh, nói:

- Thanh Chu, cho ngươi.

Lạc Thanh Chu vội vàng tiếp trong tay nói:

- Tạ ơn nhạc mẫu đại nhân.

Tần Văn Chính, Tần Xuyên cùng Mai nhi, đều lấy trái cây, bắt đầu ăn.

Trái cây ngụ ý cơm no áo ấm, mỗi năm bình an, bọn hắn đương nhiên sẽ không lãng phí.

Tống Như Nguyệt lột một quả quýt, bắt đầu ăn.

Lạc Thanh Chu gỡ vỏ chuối tiêu, lại tiến đến trước người Bách Linh, đưa tới trước mặt nàng nói:

- Muốn trước ăn một ngụm hay không?

Bách Linh giật mình, trong con mắt hiện ra cái bóng của quả chuối, do dự một chút, mở ra miệng nhỏ, chuẩn bị cắn một cái.

Ai ngờ nàng vừa muốn cắn, Lạc Thanh Chu đột nhiên lại rụt trở về, trực tiếp đưa vào trong miệng của mình, nói:

- Ngươi vẫn là ăn quả táo đi.

Bách Linh quay đầu, ánh mắt sâu kín nhìn hắn.

Lạc Thanh Chu đưa tay bấm một cái lên gương mặt mũm mĩm hồng hồng kia của nàng, kỳ quái nói:

- Bách Linh, ngươi hôm nay làm sao dễ khi dễ như vậy, cũng không ríu ra ríu rít lên tiếng? Là đi vào trong cung, nhìn hoa mắt, nhìn trợn tròn mắt sao?

Bách Linh gỡ tay của hắn ra, đi tới bên cạnh Tống Như Nguyệt, không có để ý hắn.

Lạc Thanh Chu không dám lại tiến tới, ăn một miếng chuối tiêu, nhìn về phía thành viên Hoàng gia nơi đó, vừa rồi nhìn thấy ánh mắt của Nam Cung Mỹ Kiêu đang lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm.

Lạc Thanh Chu nhấc lên vỏ chuối tiêu trong tay, bờ môi bỗng nhúc nhích: ‘Ăn sao?’

Nam Cung Mỹ Kiêu lườm hắn một cái, thu hồi ánh mắt, nhìn về phía nơi khác.

Mà lúc này, ánh mắt Lệnh Hồ Thanh Trúc cũng nhìn về phía hắn.

Hả?

Hắn đột nhiên quay đầu, phát hiện Bách Linh bên cạnh vậy mà lại len lén nhìn chằm chằm mình.

Lạc Thanh Chu nhịn không được hỏi:

- Bách Linh, làm gì luôn luôn nhìn lén cô gia?

Bách Linh thu hồi ánh mắt, tiếp tục cúi đầu ăn quả táo, không có để ý hắn.

Lúc này, Tống Như Nguyệt đột nhiên quay đầu nhìn hắn nói:

- Bách Linh người ta nhìn ngươi thì thế nào? Ngươi đứng ở chỗ này, còn không cho phép người khác nhìn?

Lạc Thanh Chu cười nói:

- Không phải không cho nàng nhìn, nàng có thể quang minh chính đại nhìn nha, luôn luôn len lén nhìn, thật giống như ta sẽ tìm nàng đòi tiền.

Tống Như Nguyệt ‘Phốc phốc’ cười một tiếng, phong tình vạn chủng*, nói:

- Chỉ có ngươi biết nói chuyện, Bách Linh người ta lần đầu tiên tới trong cung, lần đầu tiên nhìn thấy Hoàng Thượng Thái hậu, lần đầu tiên nhìn thấy nhiều người như vậy, tự nhiên không có tự tại như ngươi.

*miêu tả vẻ thu hút của 1 người với những người đối diện, xung quanh.

- Hừ, đúng thế! Cô gia thích khi dễ người.

Lúc này, Bách Linh đột nhiên mân mê cái miệng nhỏ nhắn nói:

- Phu nhân, đánh hắn! Đánh cô gia! Làm chủ cho tiểu Bách Linh.

Tống Như Nguyệt cười nói:

- Muốn đánh chính ngươi đánh, ta cũng không dám. Đợi khi trở về, nếu hắn cáo trạng Vi Mặc, Vi Mặc cũng sẽ không tha cho ta.

Mấy người đang nói chuyện, quan lễ nghi đột nhiên ở trên tế đài cao giọng nói:

- Yên lặng! Mời bệ hạ tuyên đọc lời khấn!

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters