Chương 1847: Cùng Hoàng đế trở mặt, vì Trưởng công chúa mà chiến (4)

Nam Cung Dương dừng một chút, quay đầu cười nói:

- Thì ra là mẫu hậu để hắn tiến vào, quên đi. Hài nhi chẳng qua là cảm thấy hắn tuổi còn rất trẻ, mà lại có mấy tài tử hàng đầu Giang Nam cùng đệ nhất, đệ nhị tài tử Ngọc Kinh thành là đủ rồi.

Thái hậu mở miệng nói:

- Tài hoa của Lạc khanh, mấy người bọn hắn không nhất định so được.

Nam Cung Dương cười cười, đưa mắt nhìn về phía thiếu niên trong góc dưới đài, nói:

- Lạc khanh, trẫm vừa rồi đã nói với các vị khách quý, trẫm chỉ chọn năm người này luận bàn với bọn hắn, tự nhiên không thể lật lọng.

Lạc Thanh Chu ngẩng đầu, nhìn về phía hắn nói:

- Bệ hạ vừa rồi không phải nói bệ hạ sẽ tuân theo ý nguyện của Trưởng công chúa sao, muốn nghe Trưởng công chúa, không phải sao?

Vừa nghe lời này, thành viên hoàng thất cùng những đại thần dưới đài, thậm chí Thái hậu phía sau bức rèm che đều biến sắc.

Sắc mặt Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức trắng bệch.

Nam Cung Tuyết Y ở một bên thì quay đầu, ánh mắt rạng rỡ nhìn hắn.

Mà Nam Cung Dương trên long ỷ sau khi lâm vào trầm mặc ngắn ngủi, trên mặt vẫn như cũ duy trì ý cười, nói:

- Đúng, trẫm xác thực nói qua.

Lạc Thanh Chu đối mặt ánh mắt hắn, chắp tay nói:

- Nếu như thế, Lạc Thanh Chu thần sẽ thay mặt Trưởng công chúa mà chiến.

Lập tức quay đầu nhìn về phía sau rèm che, nói:

- Điện hạ, có thể hay không?!

Phía sau bức rèm che, thân ảnh một bộ váy đỏ an tĩnh nhìn hắn một hồi, khẽ gật đầu nói:

- Được.

Trong điện, yên lặng lại.

Ánh mắt của mọi người đều vụng trộm nhìn về phía Hoàng đế trẻ tuổi trên đài cao, câm như hến.

Mà Nam Cung Dương, vẫn như cũ tươi cười đầy mặt, giống như cũng không để ý.

Lúc này, vương tử Đại Mông đế quốc Cách Lôi đột nhiên cười lạnh một tiếng, mặt mũi tràn đầy bất thiện nhìn về phía thiếu niên đứng ở trong góc nhỏ nói:

- Ngươi là thân phận gì, dám ở chỗ này xuất khẩu cuồng ngôn? Ngươi thay mặt Trưởng công chúa mà chiến, ngươi có tư cách sao?

Lạc Thanh Chu đi ra từ trong góc, đối mặt với hắn, quang minh lẫm liệt nói:

- Ngươi lại là thân phận gì dám nói năng lỗ mãng ở trong Đại Viêm ta, mắt không có nam nhi Đại Viêm ta? Ngươi chỉ là một người thô tục dã man, cũng muốn dựa vào mấy bài thi từ nát nhừ như bùn, nhục nhã thiên chi kiêu nữ của Đại Viêm ta? Ngươi có tư cách sao?

Vừa nghe lời này, hoàng thất Đại Viêm, những đại thần kia, cùng năm tên tài tử đến từ Giang Nam, Ngọc Kinh đều âm thầm khen một tiếng: ‘Chửi giỏi lắm’.

Ngay cả Thái hậu ở phía sau rèm cũng không nhịn được nắm chặt nắm đấm.

Trường Tôn Uyển Nhi, Nam Cung Tuyết Y đứng ở một bên đều lộ ra ánh mắt rạng rỡ nhìn thiếu niên một bộ nho bào phong độ nhẹ nhàng, lại một thân chính khí, không sợ cường quyền trước mắt.

- Làm càn!

Cách Lôi nghe vậy, lập tức giận tím mặt, áo bào trên người, đột nhiên ‘Bá’ một tiếng phồng lên.

Ai ngờ đúng vào lúc này, những thành viên hoàng thất vừa rồi không nói một lời, đột nhiên ‘Bá’ một tiếng đều đứng lên.

Một số đại thần lòng đầy căm phẫn cũng lập tức đứng lên.

Những thành viên hoàng thất cùng đại thần còn đang ngồi gặp một màn này, cũng đều đồng loạt đứng lên.

Ngay cả thị vệ tựa ở góc tường đều cùng tiến về phía trước một bước, nắm chặt vũ khí trong tay, mắt lom lom nhìn hắn chằm chằm.

Người năm đại tông môn tự nhiên cũng đều đứng lên.

Giờ khắc này, nam nhi trong đại điện Đại Viêm vậy mà toàn bộ đứng dậy, bảo hộ thiếu niên kia ở sau lưng.

Vị vương tử Đại Mông đế quốc này trước đó phách lối cùng không coi ai ra gì, bọn hắn sớm đã phẫn nộ trong lòng, nhưng bởi vì đối phương là khách quý, không ai dám lên tiếng, hiện tại có người dẫn đầu, mà lại nói đến trong tâm khảm bọn hắn, cho nên bọn hắn tự nhiên cũng nhịn không được bạo phát.

- Cách Lôi vương tử! Đây là Đại Viêm ta không phải Đại Mông của ngươi.

Một tên thân vương lạnh mặt quát lớn.

Những thân vương quận vương khác, những lão thần đức cao vọng trọng cũng đều nghiêm nghị quát lớn.

Cách Lôi thấy một lần chọc mọi người tức giận, trong lòng run lên, cuống quít thu hồi khí thế, lùi lại mấy bước, lui trở về trên chỗ ngồi.

Lúc này, vương tử Ba Đán quốc Đạt Mặc Nhỉ ở một bên cũng cười nhạo nói:

- Cách Lôi vương tử đang xem Đại Viêm thành nước phụ thuộc Đại Mông các ngươi à?

Vương tử Bắc Thương quốc Lang Khiếu cũng bỏ đá xuống giếng cười lạnh nói:

- Ta nhìn đúng như thế.

Sắc mặt Cách Lôi càng khó coi, trợn mắt nhìn hai người.

Lúc này, Nam Cung Dương ngồi trên long ỷ vội vàng đưa tay nói:

- Tốt tốt, tất cả mọi người ngồi xuống đi. Hôm nay là ngày tốt lành của Đại Viêm ta, tân khách và chúng ta hài hòa, thật vui vẻ mới là quan trọng nhất.

Hoàng đế lên tiếng, những thành viên hoàng thất cùng đám đại thần lần lượt ngồi xuống, từng người mặt mũi vẫn tràn đầy căm giận như cũ.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters