Nam Cung Hỏa Nguyệt an tĩnh nhìn hắn một hồi, cười nhạt một tiếng, nói:
- Cho nên, ngươi không muốn thi Trạng Nguyên rồi?
Lạc Thanh Chu nói:
- Thi hay không thi, đối với ta mà nói, cũng không có quan hệ.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nâng bình trà lên, lại châm cho hắn thêm một chén nước trà, nhìn về phía hắn nói:
- Vậy cũng không nhất định. Nếu ngươi thi đậu Trạng Nguyên, nói không chừng còn có thể làm phò mã của bản cung.
Vừa nghe lời này, Lạc Thanh Chu biến sắc, vội vàng cúi đầu nói:
- Thanh Chu tuyệt không dám có loại tưởng niệm kia.
Nam Cung Hỏa Nguyệt mỉm cười, để bình trà xuống nói:
- Là, trong nhà người có mỹ nhân tuyệt thế【 Áo trắng như tuyết, váy áo như bướm, phiên nhược kinh hồng, uyển như du long 】, tự nhiên chướng mắt bản cung.
Sắc mặt Lạc Thanh Chu cứng lại một chút.
Lúc này, Trường Tôn Uyển Nhi ngoài đình đột nhiên chấn động, quay đầu nhìn về phía bọn hắn, nhịn không được hỏi:
- Điện hạ, thế gian này thật có nữ tử tuyệt thế như văn chương Lạc công tử miêu tả ư?
Nam Cung Hỏa Nguyệt dừng một chút, thản nhiên nói:
- Không có.
Trường Tôn Uyển Nhi giật mình, cúi đầu xuống, không còn dám hỏi.
Lương đình an tĩnh một lát.
Nam Cung Hỏa Nguyệt đang muốn nói chuyện, đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía bồn hoa cách đó không xa.
Nơi đó xuất hiện một lão thái giám, đang xoay người cúi đầu, cầm trong tay một cây kéo lớn, đang nghiêm túc tu bổ hoa cỏ.
Nàng nhìn thoáng qua, thu hồi ánh mắt, nói:
- Tiên sinh, tiếp theo sẽ là tỷ võ, ngươi còn muốn đi xem náo nhiệt sao?
Lạc Thanh Chu còn chưa trả lời, chân dưới bàn đột nhiên bị nhẹ nhàng đạp một chút, Trưởng công chúa lại nói:
- Ngươi cũng đứng một ngày, vẫn là đi về nghỉ ngơi đi. Chờ một lúc bản cung sẽ giúp ngươi nói một tiếng cho Thái hậu và bệ hạ.
Lạc Thanh Chu nói:
- Vâng, điện hạ.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nói:
- Chờ một lúc luận võ, hẳn là sẽ đặc sắc, bản cung sẽ tự mình xuất chiến.
Nàng vừa nói chuyện, ngón tay trên bàn nhẹ nhàng huy động.
- Mau rời khỏi!
Lạc Thanh Chu nhìn chữ trên bàn, đứng lên nói:
- Tại hạ hoàn toàn chính xác hơi mệt một chút, muốn trở về nghỉ ngơi. Điện hạ, chúc ngài thắng ngay từ trận đầu.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhẹ gật đầu, nhìn về phía thiếu niên ngoài đình, nói:
- Uyển nhi, ngươi đưa tiên sinh cùng người nhà của hắn xuất cung.
Trường Tôn Uyển Nhi cúi đầu nói:
- Vâng, điện hạ.
Lạc Thanh Chu chắp tay, đi ra khỏi đình.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lần nữa nhìn về thân ảnh phía trước bồn hoa.
Lạc Thanh Chu đi theo sau lưng Trường Tôn Uyển Nhi, đi ra vườn hoa, xuyên qua hành lang, đi tới chỗ hàng ghế trước cung điện, tìm được mấy người Tần Văn Chính.
Lúc này, Tần Văn Chính đang thấp giọng nói chuyện với Tần Xuyên. Tống Như Nguyệt thì vừa ăn đồ ăn, một bên đưa cổ, nhìn quanh vào trong cung điện.
Lạc Thanh Chu gặp Bách Linh còn không có đi ra, vội vàng nói với Trường Tôn Uyển Nhi bên cạnh:
- Uyển nhi cô nương, có thể giúp kêu nha hoàn của ta đi ra không? Chính là cái kia...
Trường Tôn Uyển Nhi khẽ cười nói:
- Lạc công tử, Uyển nhi biết được là ai. Bất quá nàng xem ra cũng không giống như là nha hoàn của công tử nha.
Nói rồi bước nhanh tiến vào cung điện.
Lạc Thanh Chu nhân cơ hội này, vội vàng đi đến sau lưng đám người Tần gia, vỗ một cái lên bả vai Tần Xuyên. Tần Xuyên quay đầu, thấy là hắn, lập tức sửng sốt một chút, nói:
- Thanh Chu, ngươi không phải tiến vào trong điện sao? Ra từ lúc nào rồi?
Tần Văn Chính cùng Tống Như Nguyệt cũng quay đầu, nhìn về phía hắn.
Lạc Thanh Chu thấp giọng nói:
- Tình huống có biến, chúng ta mau mau xuất cung.
Mặt mũi Tần Xuyên tràn đầy nghi hoặc.
Tần Văn Chính nghe vậy, cơ hồ không có chút gì do dự, cũng không có hỏi nhiều, lập tức đứng lên nói:
- Đi.
Tống Như Nguyệt gặp sắc mặt hắn không đúng, cũng không dám nói thêm nữa, vội vàng cầm khăn chùi miệng và lau tay.
Trong đại điện đang náo nhiệt biện luận cái gì, mọi người tham gia rất nhiệt tình.
Trường Tôn Uyển Nhi từ cửa hông tiến vào, đi theo sau lưng cung nữ bưng thức ăn rót rượu, đi qua từ ghế đằng sau, nhẹ nhàng đụng đụng ống tay áo Bách Linh.
Bách Linh nhìn về phía nàng, lập tức hiểu ý.
Hai người một trước một sau, xuyên qua chúng tân khách sau cùng, lặng yên không một tiếng động ra đại điện.
Nam Cung Tuyết Y muốn cùng ra ngoài, bị Nam Cung Mỹ Kiêu ở một bên nắm thật chặt cổ tay.
- A, cô gia, ngươi vừa rồi không phải mới đi vào sao? Làm sao nhanh như vậy đã ra rồi? Ngay cả thời gian uống xong chén trà cũng không có đây.
Sau khi Bách Linh ra ngoài, nhìn thấy Lạc Thanh Chu, rất kinh ngạc.
Lạc Thanh Chu không có để ý nàng, mang theo đám người Tần gia theo sau lưng Trường Tôn Uyển Nhi, ra cửa chính.
Thủ vệ đứng ở cửa chỉ nghiêm ngặt kiểm tra người đi vào, người đi ra đều sẽ thả đi, huống hồ còn có Trường Tôn Uyển Nhi dẫn đường.