Chương 1866: Ủng hộ Trưởng công chúa (2)

Đám người Lăng Tiêu tông đi theo sau lưng một tên cung nữ, rất mau đến một tiểu viện.

Tử Hà tiên tử mang theo Lệnh Hồ Thanh Trúc cùng Lạc Thanh Chu, xuyên qua hành lang, đi tới vườn hoa phía sau.

Không đợi nàng mở miệng trách cứ, Lạc Thanh Chu lập tức chủ động xin lỗi nói:

- Sư phụ, đệ tử sai.

Tử Hà tiên tử không khỏi nhíu mày nói:

- Chỗ nào sai rồi?

Lạc Thanh Chu nói:

- Đệ tử không nên nói lung tung, không nên không cho vương tử Đại Mông đế quốc mặt mũi, không nên cố ý để Hoàng đế và mọi người mất hứng….

Tử Hà tiên tử nghe xong, chậm rãi nói:

- Cái khác không quan trọng, chỉ là trong lời ngươi nói, không nên nói mình là người ủng hộ Trưởng công chúa. Ngươi là đệ tử Lăng Tiêu tông ta, mà lại là đệ tử thân truyền duy nhất của ta, ngươi đại biểu cho tương lai Lăng Tiêu tông, ý nghĩa thân phận của ngươi không thể coi thường. Năm đại tông môn ta, từ khi thành lập đến bây giờ, không đứng đội ở trong chính trị. Lần này Hoàng đế muốn mời ngươi làm phò mã, thật ra cũng là muốn lôi kéo Lăng Tiêu tông chúng ta, ta chỉ đến dò xét một chút, chắc chắn sẽ không đáp ứng. Bây giờ tốt rồi, ngươi trực tiếp đứng đội Trưởng công chúa ở ngay trước mặt của rất nhiều người, không nói trong lòng những tông môn khác nghĩ như thế nào, Hoàng đế… Chỉ sợ hắn đã âm thầm phán ngươi tử hình.

Lạc Thanh Chu nghi ngờ nói:

- Sư phụ, Trưởng công chúa và Hoàng đế không phải tỷ đệ ruột sao? Ta ủng hộ Trưởng công chúa, không phải là ủng hộ Hoàng đế à?

Tử Hà tiên tử lườm hắn một cái, nói:

- Giả đi, tiếp tục giả vờ.

Lạc Thanh Chu: - ...

Một bên, Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng mở miệng nói:

- Ta biết, tông chủ đều biết.

Lạc Thanh Chu lập tức nhìn về phía nàng nói:

- Sư thúc, ngươi phản bội ta.

Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh mặt nói:

- Những chuyện ngươi làm quá phận, một ít chuyện có thể sẽ nguy hiểm đến an nguy của Lăng Tiêu tông chúng ta, ta nhất định phải nói cho tông chủ.

Tử Hà tiên tử thở dài một hơi, ngữ khí sâu kín nói:

- Phi Dương, xem ra ngươi cùng Thanh Trúc mới là người một nhà, ngươi cùng ta tuy là sư đồ, quan hệ lại quá nhạt.

Lập tức lại thở dài nói:

- Cũng không biết thu ngươi làm đệ tử, là một chuyện tốt, hay là một tai họa. Ngươi mới vừa vào cửa không có mấy ngày, liền trêu ra nhiều tai họa như vậy, còn chuẩn bị bán Lăng Tiêu tông chúng ta cho Trưởng công chúa, nói thật, vi sư có chút hoảng…

Lạc Thanh Chu vội vàng nói:

- Sư phụ, hiểu lầm… đây là hành vi cá nhân của ta, không có quan hệ gì với Lăng Tiêu tông. Còn vừa rồi nói những lời kia trên võ đài, bởi vì đối phương quá phách lối, quá không tôn trọng Trưởng công chúa, đệ tử mới nhịn không được nói.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, đại trưởng lão Ngô Hữu Tử vội vàng đi tới, bẩm báo nói:

- Tông chủ, Kim Thiền tự Thanh Vân quan, cùng Tiên Vân các và phái Hoa Sơn, đều phái người đến đây mời tông chủ đi qua thương lượng.

Tử Hà tiên tử nghe vậy cười khổ nói:

- Phi Dương, ngươi thấy được, người ta đến hưng sư vấn tội*, vi sư nên như thế nào giải thích cho ngươi đây?

*Nghĩa là phát động (dẫn) quân đội đến để lên án, hỏi tội đối phương

Lạc Thanh Chu nói:

- Sư phụ, đệ tử tự mình đi giải thích.

Tử Hà tiên tử trầm ngâm một chút, nói:

- Được rồi, ngươi chớ đi, ta và mấy vị trưởng lão đi thôi. Ngươi cùng Thanh Trúc đợi ở chỗ này, chờ chúng ta trở về.

Nói xong, mang theo Ngô Hữu Tử vội vàng rời đi.

Trong hậu hoa viên an tĩnh lại.

Lúc này, trời chiều đã xuống núi, màn đêm lặng yên bao phủ.

Lạc Thanh Chu nhìn về phía Lệnh Hồ Thanh Trúc bên cạnh, nói:

- Sư thúc, ngươi cũng nói cho tông chủ một thân phận khác của ta rồi?

Lệnh Hồ Thanh Trúc nghiêng mặt, thản nhiên nói:

- Tông chủ tự mình đoán, không liên quan gì tới ta.

Lạc Thanh Chu nhìn chằm chằm mặt nàng một hồi, đột nhiên đi đến cạnh nàng.

Lệnh Hồ Thanh Trúc lập tức xoay người lại, lui về sau một bước, ánh mắt cảnh giác nhìn hắn nói:

- Ngươi… Ngươi muốn làm gì? Ta cũng không nói gì….

Lạc Thanh Chu một mặt kỳ quái nói:

- Sư thúc rất sợ ta?

Sắc mặt Lệnh Hồ Thanh Trúc lập tức phát lạnh, nhìn hắn chằm chằm nói:

- Ta sợ ngươi làm gì? Là ngươi sợ ta thì có?

Lạc Thanh Chu đang muốn lại trêu chọc nàng, phía trước đột nhiên truyền đến một đạo âm thanh quen thuộc:

- Có người ở đây không?

Là giọng nói của Nguyệt Ảnh.

Lệnh Hồ Thanh Trúc lập tức xoay người, đi tiền viện.

Lạc Thanh Chu theo sau lưng.

Nguyệt Ảnh một bộ áo đen, trong tay cầm kiếm, đứng dưới đại thụ ở tiền viện, đưa mắt nhìn về phía hai người.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn nàng một cái, hỏi:

- Có việc?

Thần sắc Nguyệt Ảnh băng lãnh, chắp tay nói:

- Phụng lệnh của Trưởng công chúa, mời Sở công tử đi qua nói mấy câu.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters