Chương 1875: Ta không thoải mái (2)

- Trẫm đã tha thứ hắn tuyệt sẽ không lại truy cứu chuyện ban ngày. Thái Khang thịnh yến còn có hai ngày, đến lúc đó Thái hậu cùng những khác có khả năng còn muốn gặp hắn, nếu như hắn không trở lại, trẫm thật không biết làm như thế nào giải thích cho bọn hắn...

Nam Cung Dương nói xong lời này, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía người quỳ trên mặt đất.

Tần Lãng quỳ trên mặt đất vươn đầu lên, dõng dạc nói:

- Đại ân của bệ hạ, Tần Lãng vĩnh thế không dám quên! Tần Lãng nguyện vì bệ hạ, nguyện vì Đại Viêm, xông pha khói lửa, máu chảy đầu rơi, muôn lần chết không chối từ.

Nam Cung Dương nhẹ gật đầu, cười nói:

- Tốt, có câu nói này của ngươi là đủ rồi. Tần Lãng, đi thôi, đi tìm bọn hắn trở về, an ủi một chút.

- Vâng, bệ hạ!

Tần Lãng lập tức đáp ứng một tiếng, cúi đầu lui ra ngoài.

- Kẹt kẹt...

Đợi cửa phòng đóng lại, tiếng bước chân dần dần đi xa, nụ cười trên mặt Nam Cung Dương dần dần thu lại.

- Huyền Thanh, thần hồn đi theo hắn, sau khi tìm tới những người kia, lập tức xuất động cao thủ Tử Kim quan các ngươi, dẫn toàn bộ bọn hắn trở về, một tên cũng không thể thiếu.

Trong mắt hắn lóe ra tia âm trầm, cắn răng nói:

- Trẫm muốn từng đao từng đao róc xuống thịt người nhà của hắn trước mặt người ở rể kia! Về phần thê tử của hắn, trẫm muốn luyện nàng thành thi nô, lại cầm tù hồn phách của hắn, để hắn mở to hai mắt, mỗi ngày nhìn nàng sống như con chó.

- Trẫm muốn để hắn sống không bằng chết!

Ngoài cung, đèn đuốc chậm tắt.

Chợ đêm náo nhiệt dần dần quạnh quẽ.

Người đi trên đường phố cũng lác đác không có mấy.

Tần Lãng ra khỏi cung, đứng một hồi tại đầu đường, khoan thai đi tới phường chế áo của Tần gia.

Cửa hàng sớm đã đóng, bên trong vẫn như cũ cất lấy các loại quần áo, nhưng lại không có người.

Tần Lãng đứng ở ngoài cửa hồi lâu, đón gió lạnh, đi về ngoại thành.

Cùng lúc đó.

Bên trong một khu phòng ốc bên bờ sông Vân Vụ, đám người Tần gia sớm đã ở trong phòng mới, mang hi vọng về cuộc sống sau này, tiến vào mộng đẹp.

Bên ngoài gió lạnh thấu xương, trong phòng yên tĩnh ấm áp.

Trên thuyền nhỏ ở giữa mặt sông, một thân ảnh xanh nhạt đang an tĩnh đứng ở nơi đó, tắm rửa lấy ánh trăng trắng noãn, ánh mắt nhìn qua mặt nước sóng gợn lăn tăn, không biết đang nghĩ ngợi cái gì.

Một bóng đen đang du động dưới đáy nước, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, nhìn lén nàng một chút.

Tấm dung nhan tuyệt mỹ không tì vết, xinh đẹp mà mông lung chiếu rọi trên nước sông, cho dù ánh trăng trên trời giờ phút này cũng ảm đạm phai mờ.

Trong tay nàng cầm một khối ngọc thạch, mặt ngoài ngọc thạch xuất hiện một cái tên -- tiểu Nguyệt.

Nàng tựa hồ muốn gửi cho đối phương tin nhắn, nhưng cuối cùng cái gì cũng không có gửi.

Đêm tối yên tĩnh, ngẫu nhiên có chim đêm lướt qua từ trong rừng, phát ra một tiếng quái khiếu làm người ta nghe thấy sợ hãi.

Trong cung, gian phòng nào đó.

Người nào đó ôm thỏ ngọc tuyết trắng, nhắm mắt lại, lập tức thần hồn xuất khiếu, bay lên nóc nhà.

Nóc nhà, trăng sáng lạnh lùng.

Phóng tầm mắt nhìn tới, cả tòa hoàng cung đều giấu ở trong một tầng sương khói thật mỏng, như ẩn như hiện.

Đồng thời, đỉnh chóp mỗi tòa cung điện đều có một viên châu màu đỏ, lóe ra ánh sáng băng lãnh ở dưới ánh trăng.

Những viên châu kia đứng ở xa xa nhìn nhau, hiện lên một loại đồ hình sắp xếp kỳ quái, tựa hồ đối ứng với sao trời trên trời lại hô ứng với vị trí của phòng ốc.

Thần hồn Lạc Thanh Chu vừa bay lên nóc nhà, liền cảm thấy một cỗ lạnh lẽo thấu xương đánh tới.

Bốn phía đột nhiên bắt đầu nổi gió, sương mù quanh quẩn tại bốn phía mỗi lầu các phòng ốc bắt đầu nhanh chóng dâng lên, giống như từng vật sống giương nanh múa vuốt.

Lạc Thanh Chu cảm giác được một cách rõ ràng có thật nhiều khí tức thần hồn, đang tiếp cận về nơi này.

Hắn không dám do dự, lập tức lại xuyên thấu nóc nhà, về tới gian phòng, thần hồn nhanh chóng trở về cơ thể.

Trận pháp nhằm vào thần hồn trong hoàng cung hiển nhiên còn cường đại hơn cùng sâm nghiêm hơn xa so với hắn tưởng tượng.

Cho dù ở nơi hẻo lánh xa xôi, thần hồn vừa ra đi liền bị trận pháp các nơi cảm ứng được.

Mà lại trong hoàng cung hiển nhiên còn có rất nhiều cao thủ thần hồn.

Cái này khó làm rồi.

Thần hồn không cách nào ra ngoài xem xét, xem ra cũng chỉ có thể nhục thân đi ra.

Nóc nhà có thần hồn vừa đi vừa về bay qua, hiển nhiên là đang tra tìm dị trạng vừa mới xuất hiện.

Hồi lâu sau, bên ngoài an tĩnh lại.

Nắm tay Lạc Thanh Chu thu hồi lại từ bên trên đồi núi cao ngất bên cạnh, nói khẽ:

- Sư thúc, ngươi ngủ thiếp đi rồi à?

Không có người đáp lại.

Lạc Thanh Chu đang muốn đứng dậy, nàng đột nhiên mở miệng nói:

- Nơi này là hoàng cung, khắp nơi đều là cao thủ, ngươi vừa rồi thần hồn xuất khiếu, đã gây nên thủ vệ cảnh giác. Ngươi còn muốn làm gì?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters