Chương 1882: Đã sớm nhìn các ngươi là lạ (1)

Lạc Thanh Chu nghe vậy giật mình, nói:

- Rồng có bộ dáng này?

Lệnh Hồ Thanh Trúc thản nhiên nói:

- Còn chưa độ kiếp trở thành Chân Long mà thôi, bất quá nhìn khí thế của nó, hẳn là cũng sắp

Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:

- Quản nó có phải là rồng hay không, không quan hệ gì với ta.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn về phía hắn nói:

- Đúng vậy, không quan hệ gì với ngươi, dù sao ngươi cũng ước gì nó trở về hủy đi toà hoàng cung này, giết chết mỗi người trong hoàng cung.

Lạc Thanh Chu một mặt bình tĩnh nói:

- Ta đều vì tự vệ mà thôi.

Lệnh Hồ Thanh Trúc không nói gì thêm.

Bên trên hành lang, an tĩnh lại.

Hỗn loạn phía ngoài kéo dài suốt một đêm.

Sau khi trời sáng, rất nhiều cung điện biến thành phế tích, rất nhiều thủ vệ mất mạng trong hỗn loạn tối hôm qua.

Về phần mấy tên Lạc Thanh Chu giết chết kia, tự nhiên cũng coi như ở trong danh sách đó.

Trong hoàng cung phát sinh đại sự, Thái Khang thịnh yến còn thừa lại hai ngày tự nhiên cũng không thể tiếp tục nữa.

Sáng sớm, vương tử năm nước liền mang theo người, vội vàng cáo từ rời đi.

Bọn hắn cũng không muốn chết trong cuộc chiến giữa Đại Viêm và Yêu tộc.

Chuyện xảy ra tối hôm qua, bọn hắn tưởng rằng thích khách Yêu tộc đột nhiên tập kích hoàng cung, cũng không nghĩ tới thật ra là yêu quái bị giam giữ trốn ra trả thù.

Lúc vương tử năm nước cáo từ rời đi, Hoàng đế cũng chưa hề đi ra.

Nghe nói bởi vì chuyện tối ngày hôm qua, Hoàng đế bị kinh hãi, đang an dưỡng ở trong cung.

Chỉ có Lạc Thanh Chu biết, vị hoàng đế kia có thể là bị tức thổ huyết, hoặc là trực tiếp tức ngất đi.

Thịnh yến sớm kết thúc, vương tử năm nước vội vàng rời đi, về phần chuyện hòa thân, tự nhiên cũng không giải quyết được gì.

Người ngũ đại môn phái và tân khách khác cũng đều lần lượt rời đi.

Hoàng cung hôm qua còn náo nhiệt huy hoàng, hôm nay đã biến cảnh hoang tàn khắp nơi, lạnh lạnh lùng lùng.

Giờ phút này, trong tẩm cung Hoàng đế, hoàng đế trẻ đang đỏ hồng hai mắt, mặt mày méo mó, nổi giận lôi đình. Cao thủ Tử Kim quan và cao thủ trong cung đều bị phái ra ngoài, đi bắt chín Thần thú đã chạy trốn kia.

Thái hậu đi tới bên ngoài cửa, nghe được tiếng gầm gừ khàn cả giọng bên trong, an tĩnh đứng một hồi, lại yên lặng rời đi.

Dao Hoa cung.

Trưởng công chúa một bộ váy áo hoả hồng đang ngồi ở trong thư phòng an tĩnh xem sách, tựa hồ cũng không có bị chuyện tối ngày hôm qua ảnh hưởng đến tâm tình.

Lạc Thanh Chu đi theo người Lăng Tiêu tông xuất cung, ở bên ngoài cửa cung vừa hay gặp người của phái Hoa Sơn.

Mà lúc này chưởng môn phái Hoa Sơn Mã Trần Tử đang nói chuyện với Nam Quốc quận vương.

Sau lưng Mã Trần Tử, đại đệ tử phái Hoa Sơn Lâm Nguyên đang dùng ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm một thiếu nữ sau lưng Nam Cung quận vương.

Lạc Thanh Chu thấy cảnh này, đi thẳng qua.

- Quận vương gia, có thể nói đệ tử nhà ta vừa gặp đã cảm mến vị tiểu quận chúa này trong của phủ ngài, ngưỡng mộ không thôi, nếu quận vương gia không chê, ta lập tức chuẩn bị sính lễ, đi phủ ngài cầu hôn.

Mã Trần Tử tươi cười đầy mặt nói.

Nam Quốc quận Vương Nam Cung Ngọc Phong khách khí nói:

- Cũng không phải bản vương không nguyện ý, chỉ là tiểu nữ hiện tại tựa hồ còn không nguyện ý lấy chồng. Mặc dù bệ hạ cùng Thái hậu đều đã nói với ta về tâm ý của đệ tử quý phái, nhưng ngài cũng biết, bản vương chỉ có hai nữ nhi, sủng từ nhỏ đến lớn, chuyện chung thân đại sự, tuy là phụ mẫu làm chủ, nhưng cũng muốn hỏi thử ý của chính các nàng, không thể quá mức miễn cưỡng…

Lúc này, Mã Trần Tử lại nói:

- Thế này đi, trước để cho hai người trẻ tuổi bọn họ nhận biết làm quen một chút, nếu có duyên phận, đây cũng là chuyện không cần chúng ta quan tâm…

Nam Quốc quận vương nhẹ gật đầu, nói:

- Bản vương cũng có ý này, vẫn để bọn chúng tự mình trao đổi trước một chút đi.

Vừa nghe lời này, Mã Trần Tử vội vàng quay đầu, nhìn về đệ tử phía sau lưng, nói:

- Nguyên nhi, hôm nay khí trời tốt, ngươi mang quận chúa đi Tây Hồ chèo thuyền đi. Nếu quận chúa thích phong cảnh, ngươi cũng có thể mời nàng đi Hoa Sơn chúng ta làm khách...

Lập tức lại nhìn về phía Nam Cung quận vương trước mặt, cười nói:

- Quận chúa gia, phong cảnh Hoa Sơn chúng ta cũng không kém hơn bất kỳ địa phương nào ở kinh đô, nếu ngài có ý, mấy ngày nữa có thể để quận chúa đi Hoa Sơn ta làm khách du ngoạn một phen.

Nam Quốc quận vương đang muốn nói chuyện, Nam Cung Mỹ Kiêu đứng sau lưng hắn đột nhiên lạnh mặt nói:

- Ta không đi!

Nói xong, đi thẳng đến trước mặt một tên thiếu niên bên cạnh, đưa tay dắt tay hắn ở trước mắt bao người, sau đó nhìn về phía tên đại đệ tử phái Hoa Sơn kia, nói:

- Lâm Nguyên phải không, bản quận chúa đã có người thích. Nếu như ngươi có thể đánh bại hắn, bản quận chúa ngược lại có thể cân nhắc nhìn ngươi nhiều hơn một chút.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters