- Đại tiểu thư, ngươi nhìn, ta không có lừa ngươi? Thật là có bé thỏ trắng......
Nhị Bảo mở to hai mắt nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt nhìn tựa hồ có chút ghét bỏ cùng xem thường.
Dung nhan Tần đại tiểu thư vẫn lạnh như băng như cũ nhìn hắn, không biết là tin tưởng, hay là không có tin tưởng, nhưng vẫn như cũ đứng chỗ cửa ra vào, không nhúc nhích.
Lạc Thanh Chu mang theo Nhị Bảo, vội vàng thành khẩn nói xin lỗi:
- Đại tiểu thư, là ta không đúng, ta không nên tiến vào phòng ngươi, ta sai rồi, ta lần sau cũng không dám nữa.....
Tần đại tiểu thư lại lạnh như băng nhìn hắn một hồi, nhìn về phía cửa sổ, ngữ khí thản nhiên nói:
- Từ cửa sổ ra ngoài đi.
Lạc Thanh Chu: - ......
Từ cửa sổ leo ra, chẳng phải thật biến thành tặc nhân rồi? Hơn nữa còn là tặc đến trộm chị vợ.......
Bất quá hắn không dám nói nhảm, lập tức đi đến trước cửa sổ, bò lên. Ai ngờ hắn mới nhảy ra bên ngoài từ bệ cửa sổ, trong sân phía ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng gọi giật mình:
- Cô gia! Ngươi.... Ngươi.... Ngươi làm sao đi ra từ trong phòng tiểu thư?
Lạc Thanh Chu lập tức cứng đờ, thấy là Bách Linh, vội vàng duỗi ra đầu ngón tay nói:
- Xuỵt, nhỏ giọng một chút.....
Lúc này, trên hành lang bên cạnh đột nhiên truyền đến truyền đến một tia hàn khí băng lãnh.
Hắn lập tức quay đầu nhìn lại.
Hạ Thiền một bộ váy áo xanh nhạt, trong tay nắm lấy kiếm, đang lạnh lùng đứng ở nơi đó nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu: - ......
Bách Linh kéo lẵng hoa, bước nhanh đi nói:
- Cô gia, ngươi.... Ngươi sao có thể vụng trộm tiến vào gian phòng của tiểu thư? Có phải ngươi trộm thứ gì của tiểu thư hay không? Nói! Là cái yếm hay là vớ lưới? Chẳng lẽ là giày?
- Ngươi ngậm miệng!
Lạc Thanh Chu trừng nàng một chút, không dám dừng lại thêm, lập tức bước nhanh rời đi.
Dù sao đã triệt để mất mặt, không quan trọng, chờ ban đêm lại đến hảo hảo giáo huấn hai tiểu nha đầu này một chút, thuận tiện dùng vật liệu ngăn chặn miệng nhỏ của các nàng.
- Cô gia! Cô gia! Ngươi đến cùng trộm thứ gì của tiểu thư? Ta muốn soát người.
Bách Linh ở phía sau đuổi theo.
Lạc Thanh Chu đột nhiên quay đầu lại, hung ác trừng nàng một cái nói:
- Ban đêm đi phòng ta, ta cởi hết để ngươi lục soát.
Bách Linh lập tức hoa dung thất sắc, dừng bước lại:
- Không.... Không lục soát......
Lạc Thanh Chu lại uy hiếp nhìn nàng một chút, bước nhanh rời khỏi tiểu viện.
Trong tiểu viện an tĩnh lại.
Sau một lúc lâu, Bách Linh quay đầu nhìn về phía Hạ Thiền trên hành lang, nói:
- Thiền Thiền, cô gia vụng trộm tiến vào gian phòng của tiểu thư, ngươi làm sao không ngăn cản? Trên giường tiểu thư còn có áo lót, cô gia khẳng định thừa cơ trộm. Không đúng, cô gia muốn sờ, cũng là sờ tiểu thư.....
Nàng đột nhiên dừng lại.
Trong cửa sổ, Tần đại tiểu thư đi đến bên giường, ánh mắt nhìn về phía quần áo trên giường.
Bách Linh lập tức che miệng lại, không dám lại nói tiếp.
Lạc Thanh Chu trở lại tiểu viện nhà mình, không có trở ra, thành thành thật thật trốn ở trong phòng tu luyện.
Cơm trưa rất đơn giản.
Thu nhi cùng Tiểu Điệp bưng tới màn thầu từ trong phòng bếp, một đĩa thịt, hai đĩa rau xanh, còn có một bát canh lớn.
Lạc Thanh Chu cùng Tần nhị tiểu thư ngồi ở tiểu viện nhà mình, vừa ăn cơm, một bên trò chuyện đất trời.
Tiểu Điệp và Thu nhi ở bên cạnh bóc lấy hạt dẻ nhặt được trong rừng.
Châu nhi thì yên tĩnh lạ thường, trốn ở trong phòng bếp gọt từng quả sơn tra, nhìn có chút mất hồn mất vía, ngay cả Thu nhi bảo nàng nàng cũng không có nghe thấy.
Lạc Thanh Chu chủ động nói cho Tần nhị tiểu thư chuyện lão đạo sĩ buổi sáng kia.
- Kia là đạo sĩ của Tử Kim quan, hẳn là Hoàng đế phái tới, nếu không phải ta kịp thời trở về, nhạc mẫu đã bị lừa. Vi Mặc, nàng tìm một cơ hội đi nhắc nhở nhạc mẫu một chút, để nàng về sau không được nói chuyện với người xa lạ, cẩn thận bị lừa.
Tần nhị tiểu thư cau mày, nói:
- Chờ một lúc ta sẽ đi dặn dò mẫu thân một tiếng. Thanh Chu ca ca, tên lão đạo sĩ kia đâu? Đi rồi sao?
Lạc Thanh Chu nói:
- Đi, đi rất an tường, ngay cả thi thể cũng không có để lại.
Tần nhị tiểu thư: - .....
Lạc Thanh Chu lại thấp giọng nói:
- Còn có, nhớ kỹ dặn dò nhạc mẫu cùng tất cả mọi người một tiếng, người xa lạ xung quanh đây có khả năng đều là lừa đảo, đều lòng mang ý đồ xấu, để bọn hắn không nên tùy tiện nói chuyện với những người xa lạ kia. Cho dù đối phương nói là người Lăng Tiêu tông, các ngươi cũng không cần để ý tới các nàng.
Tần nhị tiểu thư đang muốn đáp ứng, đột nhiên nhìn về phía hắn nói:
- Thanh Chu ca ca, chàng không phải là sợ nữ tử nào đó của Lăng Tiêu tông đi tìm tới đây chứ?
Lạc Thanh Chu một mặt nghiêm túc nói:
- Làm sao có thể, ta đang nói chính sự. Chúng ta chuyển đến nơi này, tuyệt đối không thể để cho những người khác biết, nếu không sẽ rất nguy hiểm.