Giọng nói của nàng rất ôn nhu, tay đã đặt lên cơ bắp trên ngực hắn, bắt đầu xoa nắn…
Lạc Thanh Chu ôm đầu nói:
- Đau đầu… ta muốn nghỉ ngơi một hồi…
Tiểu Nguyệt lại ôn nhu nói:
- Muội muội giúp ngươi xoa đầu.
Nói rồi, đặt tay ngọc thon dài ở trên đầu của hắn, ôn nhu giúp hắn xoa nắn, đồng thời trong lòng âm thầm đắc ý nói: Sư tỷ, ta đang giúp nhân tình ngươi xoa đầu, ngươi hẳn là còn không có chạm qua đầu của hắn?
Lạc Thanh Chu nói:
- Tiểu Nguyệt, cám ơn ngươi...
Tiểu Nguyệt cười nói:
- Hảo ca ca, đây là chuyện muội muội phải làm. Ca ca nhanh ngủ đi, muội muội sẽ dẫn ngươi đi một địa phương bất luận kẻ nào cũng không tìm tới, chiếu cố ngươi thật tốt...
Lạc Thanh Chu được nhẹ nhàng xoa đầu, dần dần ngủ thiếp đi.
Tiểu Nguyệt nghĩ nghĩ nhịn không được lại lấy ra bảo điệp đưa tin, sau đó cúi đầu xuống, dán sát mặt mình lên mặt hắn, gửi đi một tấm hình, nói: 【 Sư tỷ, ca ca ngủ thiếp đi trong ngực ta, ta đang giúp hắn vò đầu, hắn còn muốn phải dán sát mặt của ta mới chịu đây 】
Sau khi gửi đi tin nhắn, khóe miệng nàng nhịn không được đắc ý vểnh lên.
Cột sáng màu vàng đất ở phía trước dò đường, mang theo hai người tiếp tục chậm chạp đi trong lòng đất.
Không bao lâu, đi tới lòng đất dưới một phủ đệ.
Lòng đất có một thông đạo.
Trước mặt thông đạo có mây gian thạch thất.
Tiểu Nguyệt mang theo hắn, rất nhanh từ vách tường chui ra, xuyên qua thông đạo, tiến vào một gian thạch thất.
- Ca ca, đã đến.
Nàng nhẹ nói một tiếng, cẩn thận từng li từng tí đặt hắn ở trên mặt đất.
Lập tức, lấy ra chăn mền, màn trướng, thậm chí là thảm các loại vật phẩm từ trong nhẫn chứa đồ, cẩn thận trang trí cả tòa thạch thất một lần.
Đợi nàng làm xong, lập tức lại chụp một tấm hình, gửi qua cho người nào đó xem.
【 Sư tỷ, ngươi nhìn, đây là chỗ ngủ của ta và ca ca, giường đỏ, chăn mền mảnh vải hồng trướng, có giống tân phòng đêm động phòng hoa chúc hay không? 】
Đợi nàng gửi đi xong, ôm lấy người trên đất, đặt hắn lên giường tự mình giúp hắn cởi bỏ vớ giày, áo ngoài.
- A, trên quần ca ca còn dính máu, cũng phải cởi ra.
Nàng lại cởi quần của hắn ra.
Đến tận đây, trên người Lạc Thanh Chu đang ngủ say chỉ còn lại có một tầng áo trong thật mỏng màu trắng.
Tiểu Nguyệt đứng ở phía trước cửa sổ, lại nhìn chằm chằm gương mặt hắn một hồi, giúp hắn đắp chăn.
Nghĩ nghĩ, nàng lấy ra một cái bình sứ từ trong nhẫn chứa đồ, mở ra nắp bình, đổ một viên đan dược màu nâu ra, đặt ở trên bờ môi của hắn, nói khẽ:
- Ca ca, đây là đan dược chữa trị thần hồn, ăn hết.
Nói rồi, hai ngón tay nàng cầm đan dược, nhét vào trong miệng của hắn.
Lấy ra ngón tay, gặp hắn không có nuốt, nàng lại nhét ngón tay vào trong, thọc thọc, nói:
- Ca ca, ăn.
Lạc Thanh Chu lúc này mới vô ý thức nuốt xuống bụng.
Tiểu Nguyệt lấy ra ngón tay, nhìn nước bọt sáng lấp lánh phía trên, lại lấy ra bảo điệp đưa tin, chụp một tấm hình, gửi đi.
【 Sư tỷ, ngươi nhìn, ca ca hôn ta, đây là nước bọt của ca ca】
Gửi đi xong, nàng lại đứng bên giường nhìn chằm chằm người trên giường một hồi, trong đầu hiện ra từng li từng tí cảnh tượng khi hai người quen biết, rồi mình từng gửi tin nhắn hoặc nói ra các lời nói xấu hổ, lại nghĩ tới hôm qua Thái Khang thịnh yến, hắn đột nhiên đứng ra, vô cùng bá khí giữ gìn nàng, lời nói dõng dạc...
- Trưởng công chúa chính là thiên nữ Đại Viêm ta, chính là Thần nữ trong lòng bách tính Đại Viêm ta, chính là trấn quốc chi bảo Đại Viêm đế quốc ta. Há có thể tùy tiện gả cho người ngoài? Càng không thể lấy phương thức như vậy đến quyết định chung thân của nàng! Đây là một loại nhục nhã đối với Trưởng công chúa, cũng là một loại sỉ nhục đối với bách tính Đại Viêm chúng ta.
- Tại hạ cảm thấy, như ý lang quân của Trưởng công chúa, cho dù không phải thiên hạ đệ nhất, cũng nên do chính nàng chọn, mà không phải lấy phương thức như vậy để nàng bị động tiếp nhận. Phương thức như vậy, tại hạ cùng ngàn ngàn vạn vạn bách tính Đại Viêm tuyệt không thể tiếp nhận.
- Cho nên, hôm nay tại hạ đi lên phải để cho những người này, cho khắp thiên hạ thấy, thiên nữ Đại Viêm chúng ta cũng không phải là ai cũng có tư cách đến cưới! Trừ phi ngươi là thiên hạ đệ nhất, trừ phi Trưởng công chúa chính nàng nguyện ý! Nếu không, bất kể là ai đến, nắm đấm của Sở Phi Dương đều không tha cho hắn.
Suy nghĩ đến những lời này, suy nghĩ thần thái vô cùng bá khí cùng khí thế lúc ấy, bên trong tròng mắt của nàng dần dần lộ ra một vòng cảm xúc phức tạp.
- Ca ca, nếu như ngươi biết tiểu Nguyệt chính là nàng, chính là thiên chi kiêu nữ lãnh khốc kia trong lòng ngươi… Ngươi hôm qua sẽ còn giữ gìn nàng, sẽ còn tán dương nàng, sùng bái nàng ngay trước mặt của nhiều người như vậy sao?