Chương 1931: Liếm cẩu! Thật kinh tởm (3)

- Ca ca, ngươi nghỉ ngơi thật tốt, muội muội đi ra ngoài trước giúp ngươi nhìn tình huống bên ngoài, chẳng mây chốc sẽ trở về thăm ngươi.

Nàng nói một tiếng với người nằm trên giường, ra khỏi thạch thất, xuyên qua thông đạo. Lập tức, lần nữa lợi dụng pháp khí Thổ Hành thuật, xuyên thẳng qua trong lòng đất.

Không bao lâu, nàng đi tới chỗ gần hoàng cung, lập tức từ lòng đất ra ngoài, trực tiếp xe nhẹ đường quen bay đi theo một đoạn tường thành phía bên phải.

Bên trong lầu quan sát trên tường thành có một tên thủ tướng đang đứng, ngẩng đầu nhìn nàng một chút, tiếp tục nhìn bên ngoài, giống như không thấy gì cả.

Tiểu Nguyệt rất mau trở lại cung điện của mình, thần hồn trở về cơ thể.

Nàng ngồi ở chỗ đó, mở hai mắt ra, ngốc trệ nửa ngày, đột nhiên lấy ra bảo điệp đưa tin trên người, nhìn các ảnh chụp phía trên.

Nàng mở to hai mắt, càng xem càng đỏ mặt, càng xem càng kinh hãi, càng xem càng xấu hổ cùng phẫn nộ.

- Ba!

Nàng đột nhiên ném bảo điệp đưa tin trong tay xuống đất, trợn mắt tròn xoe, mặt mũi tràn đầy đỏ bừng nổi giận mắng:

- Bản cung..... Phi! Tiểu Nguyệt! Liếm cẩu! Không biết xấu hổ! Buồn nôn! Ọe.

Đêm tối dần dần rút đi.

Phía chân trời xa xa, một tia sáng lặng lẽ xuất hiện.

Dao Hoa Cung, trong thư phòng.

Nam Cung Hỏa Nguyệt mặc quần áo đỏ rực, một mực ngồi yên lặng trước bàn, tựa như tượng đá điêu khắc, không nhúc nhích, vẫn ngồi đến hừng đông.

Chẳng bao lâu, mặt trời mọc.

Ánh nắng ban mai màu vàng từ cửa sổ rơi vào, rơi trên thảm đỏ, trên bàn, vào một thân váy đỏ rực của nàng, cùng với dung nhan kiều mỹ mà uy nghiêm kia.

Lại qua một lúc lâu.

Ánh mắt nàng hơi động, phục hồi tinh thần lại, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lập tức, nàng đứng lên, một đôi chân ngọc trắng như tuyết trần trụi xinh đẹp, giẫm lên thảm nhung, kéo váy dài đỏ rực, đi tới trước cửa sổ, tắm rửa ánh mặt trời ban mai.

Dáng người cao gầy xinh đẹp, dưới ánh mặt trời, giống như được mạ lên một tầng ánh sáng màu vàng, mông lung mà duy mỹ.

Dung nhan cùng dáng người của nàng không thua gì bất kỳ nữ tử nào trong cung.

Nhưng, chỉ cần suy nghĩ người kia, nàng liền có chút ủ rũ.

Nhưng...

Chuyện tối qua, cuối cùng để nàng chiếm thế thượng phong.

Nếu thật sự bắt người kia vào tay, biến thành người của nàng, như vậy...

Đương nhiên, nàng không có nhàm chán như vậy, không có khả năng chuyên môn vì đánh bại nàng ta, mà cẩu thả quyết định đại sự chung thân của mình. Nàng còn có rất nhiều chuyện để suy nghĩ.

Lại đứng trước cửa sổ một lát, nàng lạnh giọng mở miệng hỏi:

- Tử Kim Quan thế nào rồi?

Bên ngoài lập tức truyền đến âm thanh của Nguyệt Vũ:

- Hồi điện hạ, toàn bộ đạo quan Tử Kim quan tối hôm qua đều bị thiêu thành tro tàn, ngay cả trận pháp hộ quan của bọn họ cũng đều bị hủy diệt. Trong đó chín thanh pháp kiếm trân quý đều biến thành sắt vụn.

- Bảy đại điện chủ của Tử Kim Quan thì chết năm người, một trăm hai mươi hai đệ tử, chết chín mươi tám người, hơn nữa toàn bộ là thân thể bị hủy, hồn phách đều diệt. Còn lại hai mươi bốn đệ tử, sáng sớm đã chạy đi khắp mọi nơi, hốt hoảng chạy trốn... Nghe nói Tử Kim quan chủ Tử Kim đạo nhân bị tức giận hộc máu tại chỗ, hôn mê bất tỉnh.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nghe nói, trầm mặc một lúc sau, lại hỏi:

- Có tin tức Thông Thiên Đỉnh kia hay không?

Nguyệt Vũ nói.

- Tạm thời còn chưa có. Không biết là ở trên người Tử Kim đạo nhân, hay là đã bị cướp đi.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn mặt trời mọc đỏ rực bên ngoài, không khỏi thản nhiên nói:

- Trong chốc lát ngắn ngủi đã tiêu diệt toàn bộ Tử Kim Quan, ngay cả đường đường là Tử Kim đạo nhân đều bị tức đến hộc máu... Nguyệt Vũ, Nguyệt Ảnh, các ngươi có thể đoán được hắn là ai không?

Nguyệt Vũ và Nguyệt Ảnh đều nói:

- Thuộc hạ không biết.

Khóe miệng Nam Cung Hỏa Nguyệt khẽ giật giật, nói:

- Bổn cung biết.

Bên ngoài im lặng một chút.

Nguyệt Vũ mở miệng nói:

- Điện hạ, là người ngài quen?

Nam Cung Hỏa Nguyệt thản nhiên nói:

- Bổn cung không chỉ biết, hơn nữa...

Suy nghĩ những động tác và ảnh chụp xấu hổ tối hôm qua, nàng dừng một chút, dời đề tài, nói:

- Hoàng đế có phản ứng gì?

Nguyệt Vũ nói:

- Hắn mang theo Lý Trung xuất cung. Còn nữa một cung nữ hầu hạ hắn tối hôm qua, sáng nay được thái giám khiên ra từ trong phòng hắn. Đã chết rồi.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nghe vậy, trầm mặc xuống, không nói gì nữa.

Bên ngoài cũng im lặng.

Ngày hôm đó, toàn bộ kinh đô đều nói về vụ hỏa hoạn đêm qua và những xác chết bị đốt cháy.

Nha môn xuất động rất nhiều người, nội thành ngoại thành, từ nhà này sang nhà khác điều tra, chỉ cần có người lạ, bất kể nam nữ già trẻ đều bị bắt đi thẩm vấn.

Lạc Thanh Chu ngủ trong mật thất cả ngày, thẳng đến chạng vạng mới chậm rãi tỉnh lại.

Sau khi mở mắt ra, đầu vẫn rất đau, tinh thần vô cùng uể oải, thân thể cũng vô cùng suy yếu, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, cả người không có nửa phần khí lực, hoàn toàn không dậy nổi khỏi giường.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters