Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:
- Giữa ta và Nguyệt tỷ tỷ....
- Ca ca...
Giọng điệu lúc này của Tiểu Nguyệt vừa dịu dàng lại tức giận, hai má đều chôn ở trong lòng bàn tay hắn, nhẹ giọng nói:
- Chúng ta đã có thân thiết da thịt rồi.
Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, nói:
- Chỉ là thần hồn...
Tiểu Nguyệt lập tức ngẩng đầu nói:
- Ca ca, thần hồn chẳng lẽ không phải là ngươi sao? Tiểu Nguyệt sẽ không hy vọng xa vời, Tiểu Nguyệt biết trong nhà ca ca có nương tử, cho nên, ca ca, Tiểu Nguyệt chỉ cần thần hồn ngươi, chỉ cần thần hồn của ca ca có thể ở cùng Tiểu Nguyệt, Tiểu Nguyệt đã thỏa mãn...
Đồng thời, trong lòng nàng âm thầm nói: Trước thần hồn, để ca ca không thể rời khỏi nàng, sau đó thân thể, từng bước từng bước, để ca ca không chút phòng bị mà yêu thần hồn lẫn thân thể của nàng...
Lạc Thanh Chu trầm mặc, không nói gì nữa.
Tiểu Nguyệt lại lấy tiểu đỉnh từ trong ngực ra, đưa tới trước mặt hắn nói:
- Ca ca, đây có thể là Thông Thiên đỉnh của Tử Kim Quan, pháp bảo rất lợi hại, ngươi cầm về đi, đến lúc đó đưa cho sư tỷ, nàng hẳn sẽ cần.
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, nhận Tiểu Đỉnh, ánh mắt nghi hoặc nhìn nàng.
Tiểu Nguyệt cười nói:
- Ca ca, Tiểu Nguyệt bây giờ đã không còn quan tâm tới những bảo vật này, bởi vì ca ca chính là bảo vật lớn nhất của Tiểu Nguyệt. Chỉ cần ca ca ở đây, Tiểu Nguyệt không còn thiếu cái gì nữa.
Lạc Thanh Chu lại nhìn nàng thật sâu, yên lặng thu hồi Tiểu Đỉnh, hỏi:
- Tiểu Nguyệt, ngươi thật sự thích ta sao? Tình yêu giữa nam và nữ?
Tiểu Nguyệt nghe vậy, chần chờ một chút, gật đầu nói:
- Ừm, muội muội thích.
Lạc Thanh Chu nói:
- Bắt đầu từ khi nào?
Tiểu Nguyệt cẩn thận suy nghĩ một chút, trong đầu hiện ra cảnh hai người gặp mặt lần đầu đến bây giờ, lắc đầu nói:
- Muội muội cũng không biết... Muội muội chỉ biết, trong những ngày ca ca không xuất hiện, bên người muội muội đều lạnh như băng, đến khi ca ca xuất hiện, muội muội mới cảm thấy ấm áp...
Lạc Thanh Chu ngắt lời nàng, nói:
- Trước lần này ngươi cứu ta, ta đối với ngươi vẫn luôn rất lạnh lùng và phòng bị, chưa từng cho ngươi ấm áp.
Tiểu Nguyệt:
- ... Phải không?
Lạc Thanh Chu nói.
- Đúng vậy.
Tiểu Nguyệt suy nghĩ một chút, lại nói:
- Có thể muội mới vừa rồi thích ca ca.
Lạc Thanh Chu nói,
- Thích ta cái gì?
Tiểu Nguyệt nói:
- Thích tài năng kể chuyện của ca ca, thích sự dịu dàng và lương thiện của ca ca, thích ca ca nam tính, thích tính cách khiêm tốn lễ độ của ca ca. Dù sao tất cả của ca ca, muội muội đều thích.
Lạc Thanh Chu liếc nàng nói:
- Ngươi hoàn toàn toàn không đề cập đến thiên phú, lôi linh căn của ta, và linh dịch ta cho ngươi, phải không?
Tiểu Nguyệt chớp chớp mắt, nói:
- Chuyện này có quan trọng không? Ca ca, muội muội thích con người của ca ca, cũng không phải gốc rễ của ngươi, càng không phải bảo vật trên người ngươi.
Lạc Thanh Chu nhún nhún vai nói:
- Được rồi, ta tin tưởng ngươi.
Tiểu Nguyệt mặt mày hớn hở, nũng nịu nói:
- Ca ca, vậy ngươi thích muội muội không?
Lạc Thanh Chu lại nhìn chằm chằm gương mặt mông lung của nàng trong chốc lát, nói:
- Nếu ta nói không thích, ngươi sẽ nhân cơ hội xuống tay với ta, hoặc là, trực tiếp ném ta ở chỗ này, không quan tâm ta nữa sao?
Tiểu Nguyệt nhất thời mở to hai mắt nói:
- Ca ca, ngươi sao có thể nghĩ muội muội như vậy? Muội muội trong trái tim ngươi là một người nữ nhân xấu như vậy sao?
Lập tức nàng dùng nắm đấm nhỏ của mình, dụi mắt khóc nói:
- Oà, muội muội thật đau lòng, muội muội thật lòng với ca ca như vậy, nhật nguyệt chứng giám, ca ca làm sao có thể nói mấy lời đau lòng này chứ, ô ô ô...
Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:
- Ta chỉ thuận miệng nói, ngươi đừng để ở trong lòng. Tiểu Nguyệt, ta nói thật, ta ngay cả bộ dáng của ngươi thế nào còn không biết, cũng không biết ngươi có thân phận gì, mỗi lần đều gặp ngươi vội vàng, cũng không có quá nhiều trao đổi. Vì vậy, nếu ta nói thích ngươi, ngươi sẽ tin điều đó?
Tiểu Nguyệt lập tức nói:
- Ca ca, nhưng hiện tại ngươi đã hôn muội muội, chúng ta còn ôm nhau ngủ. Chẳng lẽ bây giờ, ngươi vẫn không có bất kỳ tình cảm nào với muội muội sao?
Lạc Thanh Chu cẩn thận suy nghĩ một chút, nói:
- Cũng có chút tình cảm, nhưng...
- Vậy thì đúng rồi.
Tiểu Nguyệt lập tức cắt ngang lời hắn, nói:
- Ca ca, tình cảm có thể từ từ bồi dưỡng, chỉ cần ngươi có chút tình cảm với muội muội, sau đó muội muội lại cần cù tưới nước cho nó, nó sẽ chậm rãi nảy mầm, sau đó nở hoa kết trái. Ca ca, muội muội tin tưởng muội muội chân thành nhất định sẽ khiến ca ca chấp nhận muội muội.
Lạc Thanh Chu có chút đau đầu, không muốn tiếp tục đề tài này nữa, nói:
- Tiểu Nguyệt, ngươi đi ra ngoài xem sao? Có chuyện gì ngoài kia vậy?
Tiểu Nguyệt vội vàng nói:
- Ca ca, toàn thành bên ngoài giới nghiêm, hơn nữa có rất nhiều cao thủ tới, tìm kiếm ngươi khắp nơi. Bây giờ ca ca tuyệt đối đừng ra ngoài, một khi bị bọn họ bắt được, vậy thì xong đời, ai cũng không cứu được ca ca.
Lạc Thanh Chu nhíu mày, nói:
- Ta sẽ chữa trị thần hồn, có lẽ hai ngày nữa sẽ hoàn thành, đến lúc đó lại xem tình huống đi.
Tiểu Nguyệt dùng vẻ mặt sùng bái nói:
- Ca ca thật lợi hại, người bình thường, cho dù là muội muội hay sư tỷ, nếu phân hồn bị diệt, ít nhất cũng bị suy yếu cả tháng, hơn nữa rất khó khôi phục. Tu luyện thần hồn rất khó, thần hồn bị thương cũng rất khó khôi phục, nhưng những thứ này đối với ca ca mà nói, lại dễ dàng như ăn cơm uống nước, ca ca quả thực quá lợi hại, không hổ là ca ca muội muội sùng bái nhất.
Lạc Thanh Chu nói:
- Tiểu Nguyệt, đến lúc đó ngươi có biện pháp đưa ta ra khỏi thành không?
Ánh mắt Tiểu Nguyệt lóe lên một chút, nói:
- Ca ca, kinh đô đã xảy ra chuyện lớn như vậy, đầu tiên là hoàng cung bị cháy, yêu quái làm loạn, tiếp theo Tử Kim Quan lại bị diệt môn, có lẽ trong khoảng thời gian này, ngay cả một con ruồi cũng rất khó bay ra khỏi nội thành. Muội muội nghe nói rất nhiều cao thủ Đại Viêm, bao gồm cả cao thủ Long Hổ học viện, còn có cao thủ ngũ đại môn phái, đều được mời tới, ngoại trừ bảo vệ hoàng cung và dân chúng ra, còn đang cùng nhau tìm kiếm hung thủ. Có lẽ ít nhất một tháng, ca ca cũng không có cách nào đi ra ngoài.
Lạc Thanh Chu vừa nghe, sắc mặt nhất thời trở nên khó coi:
- Lâu như vậy?
Tiểu Nguyệt nói:
- Đúng vậy, chuyện nghiêm trọng như thế, nếu không xử lý tốt, toàn bộ dân chúng Đại Viêm và các quốc gia khác đều sẽ chê cười triều đình Đại Viêm.
Lạc Thanh Chu thở dài một hơi, vẻ mặt đáng tiếc nói:
- Chỉ thiếu một bước kia, ta có thể đi ra ngoài. Thật sự thật không ngờ, cái lão đạo sĩ kia lại có pháp bảo đó...
Tiểu Nguyệt nói:
- Dù sao cũng là đạo quan sừng sững nhiều năm, khẳng định sẽ có chút nội tình, hơn nữa nghe nói Tử Kim Quan và triều đình có liên hệ không nhỏ. Nhưng may mắn vị Tử Kim đạo nhân kia không truy lùng ca ca, bằng không ca ca cũng không đơn giản là bị thương thần hồn.
Lạc Thanh Chu nhướng mày, hỏi:
- Vị Tử Kim đạo nhân kia có tu vi gì?
Tiểu Nguyệt nói:
- Ít nhất là Phân Thần Cảnh hậu kỳ, hơn nữa trên người hắn mang theo một Kim Thi có tu vi cảnh giới Đại Võ Sư, cho nên thực lực chỉnh thể cực kỳ khủng bố. Ca ca ngàn vạn lần không nên đi trêu chọc hắn.
Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:
- Ta biết rồi.
Lập tức xoa đầu nói:
- Tiểu Nguyệt, ta có chút mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi, ngươi về trước đi. Nếu có việc gì, ta sẽ dùng bảo điệp đưa tin để liên lạc với ngươi.
Tiểu Nguyệt lập tức ôm đầu nói:
- Ca ca, vừa rồi muội muội cùng ngươi hôn lâu như vậy, bây giờ cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, hơn nữa đầu cũng choáng váng, muội muội có thể ngủ cùng ca ca không?
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, thần hồn lập tức trở về cơ thể, mở miệng nói:
- Mau trở về đi, ta muốn an tĩnh tu dưỡng, tranh thủ nhanh chóng khỏe lại.
Tiểu Nguyệt lúc này mới bĩu môi nói.
- Vậy được rồi, muội muội đi rồi, ca ca nếu có việc, lập tức báo cho muội muội nha. Muội muội sẽ đến thăm ca ca sau.
Lạc Thanh Chu gật đầu.
Tiểu Nguyệt đột nhiên cúi đầu, hôn lên tay hắn một cái rồi mới cười rời đi.
Lạc Thanh Chu nhìn cửa đá đóng lại, lại nhìn về phía mu bàn tay mình, lại suy nghĩ nụ hôn vừa rồi giữa thần hồn hai người, giật mình trong chốc lát, lấy ra bảo điệp, do dự một chút, lại gửi cho Nguyệt tỷ tỷ một tin nhắn.