Chương 1963: Đột phá! Thăng cấp (1)

Lão đạo sĩ mặc đạo bào nạm vàng rộng rãi, sau lưng đeo một thanh bảo kiếm bản rộng, dáng người cao gầy, tóc bạc trắng, một bộ dáng tiên phong đạo cốt.

Nam tử mập mạp nhìn thoáng qua đạo bào của hắn, trong mắt sắc bén chợt lóe, nói:

- Lão đạo của Tử Kim Quan?

Lão đạo sĩ cười rầm rầm, đi đến trước bàn ngồi xuống, cầm một bầu rượu khác lên, lấy chén rượu qua rót đầy, sau đó mở miệng nói:

- Nếu bần đạo đoán không sai, các hạ hẳn là Kỳ Phong thượng nhân của Hợp Hoan tông, một trong tam đại Ma Tông phương Bắc?

Vừa nghe lời này, sắc mặt nam tử mập mạp lập tức thay đối, giơ đại đao trong tay lên chém tới.

Tử Kim Quan là người của triều đình, mà Hợp Hoan tông là Ma tông mà triều đình và ngũ đại môn phái muốn đánh, lần này hắn đến kinh đô, vốn chuẩn sẽ rời đi, ai biết lại đột nhiên gặp tai bay vạ gió, cho nên bị nhốt trong thành.

Mấy ngày nay hắn chạy trốn khắp nơi, có vài lần thiếu chút nữa đã bị bắt đi, may mắn tu vi hắn cường đại, lại biết dịch dung thuật, cho nên mới có thể trốn đến bây giờ.

Hôm nay thật sự nhịn không được mới đi thanh lâu này, ai biết lại bị lão đạo sĩ Tử Kim quan nhìn thấu thân phận, cả kinh này, quả nhiên khiến hắn sợ tới mức lá gan đều nứt ra, chuẩn bị cùng lão đạo sĩ này liều mạng.

Lão đạo sĩ kia thấy đại đao trong tay hắn hung dữ hạ xuống, thần sắc vẫn không thay đổi, ngồi tại chỗ không nhúc nhích, chỉ là nói lớn:

- Hà Hoa tiên tử kêu bần đạo đến tìm ngươi.

Vừa nghe lời này, trong lòng nam tử mập mạp nhất thời chấn động, thu đại đao trong tay về, nhưng ánh mắt vẫn âm trầm cảnh giác nhìn chằm chằm hắn nói:

- Có chứng minh gì?

Lão đạo sĩ lấy một khối ngọc bội từ trong tay áo ra, đặt ở trên bàn, lại lấy bảo điệp đưa tin ra, cho hắn nhìn tin nhắn ở phía trên.

Nam tử mập mạp cầm khối ngọc bội kia lên cẩn thận quan sát, rồi vội vàng cầm bảo điệp đưa tin, nhìn tin nhắn phía trên.

Biểu tình trên khuôn mặt đầy thịt mỡ của hắn dần dần thả lỏng xuống, rồi lại trở nên hưng phấn.

Đợi sau khi đọc xong tin nhắn, hắn vội vàng trả bảo điệp đưa tin lại, chắp tay nói:

- Thì ra là Dương điện chủ Tử Kim quan, ngưỡng mộ đã lâu. Hà Hoa sư tỷ hôm qua đã nói cho tại hạ, nói Dương điện chủ muốn tại hạ hỗ trợ, đúng không?

Lão đạo sĩ nhìn hắn nói:

- Nghe nói trên người ngươi có một pháp bảo, tên là Xuyên Sơn Thử, có thể xuyên qua dưới lòng đất nhanh chóng, hơn nữa còn im lặng không tiếng động. Bần đạo muốn ngươi mang theo kiện pháp bảo kia, cùng bần đạo đi dưới lòng đất tìm người. Sau khi chuyện thành công, bần đạo có thể đưa ngươi hai kiện trung cấp pháp bảo, đồng thời, có thể bảo vệ ngươi bình yên vô sự ra khỏi thành.

Nam tử mập mạp nghe vậy, tia sáng trong mắt chợt lóe, nhưng không lập tức đáp ứng, chỉ cười cười nói:

- Dương điện chủ thật sự bỏ được, không biết Dương Điện chủ muốn đi tìm người nào dưới lòng đất?

Lão đạo sĩ nói:

- Ngươi chỉ cần mang bần đạo đi là được, những thứ khác, không cần ngươi quan tâm.

Nam tử mập mạp cười nâng bầu rượu lên, rót cho hắn một chén rượu, nói:

- Dương điện chủ, nghe nói Tử Kim Quan các ngươi bị người ta diệt môn. Còn nghe nói, bảo vật trấn quan của các ngươi, Thông Thiên đỉnh cũng bị người ta trộm đi. Người mà Dương điện chủ muốn tìm, không phải chính là người kia đấy chứ?

Lão đạo sĩ híp mắt, nói:

- Đúng thì như thế nào? Chẳng lẽ thù lao của bần đạo còn chưa đủ?

Nam tử mập mạp cười hắc hắc, nói:

- Dương điện chủ đừng nóng vội, tại hạ chỉ muốn hỏi thêm một câu, chỉ hai chúng ta đi xuống, hay còn mang theo Quan chủ Tử Kim đạo nhân các ngươi cùng đi?

Lão đạo sĩ lạnh lùng nhìn hắn một cái, nâng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch, nói:

- Hai chúng ta là đủ rồi.

Nam tử mập mạp nhếch miệng nói:

- Xem ra Dương điện chủ muốn gạt người của ngươi, độc chiếm Thông Thiên đỉnh chứ gì. Rủi ro này hơi lớn, ta cần suy nghĩ thêm một vài ngày.

Lão đạo sĩ lạnh lùng nhìn hắn nói:

- Ngươi chắc cần phải suy nghĩ thêm mấy ngày nữa? Chỉ sợ không quá một ngày, ngươi sẽ rơi vào tay Cẩm Y Vệ và Long Hổ học viện, đến lúc đó, kinh đô này cũng không ai có thể cứu được ngươi.

Nam tử mập mạp cười nói:

- Dương điện chủ đang uy hiếp tại hạ sao?

Lão đạo sĩ đặt ly rượu xuống nói:

- Nói thẳng đi, ngươi muốn thù lao gì nữa.

Nam tử mập mạp suy nghĩ một chút, tiến đến bên tai hắn, thấp giọng nói mấy câu, vẻ mặt hèn mọn.

Trên mặt lão đạo sĩ không lộ ra bất kỳ cảm xúc gì, sau khi nghe xong, suy nghĩ một lát, nói:

- Được, bần đạo có thể đáp ứng ngươi.

Nam tử mập mạp lại nói:

- Dương điện chủ, hung thủ kia dựa vào sức mình, đã có thể khiến Tử Kim Quan các ngươi diệt môn, tu vi hẳn là rất cao nhỉ?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters