Chương 1973: Sát thủ và trưởng công chúa (2)

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhíu mày, nói:

- Sao không dám nói trời đánh sấm sét?

Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, lại một lần nữa nói:

- Nếu có truyền ra ngoài, trời đánh sấm sét.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lại nói:

- Thêm một câu nữa, đoạn tử tuyệt tôn.

Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, đành phải nói:

- Nếu truyền ra ngoài, trời đánh sấm sét, đoạn tử tuyệt tôn!

Nam Cung Hỏa Nguyệt lúc này mới hài lòng gật gật đầu, đang muốn nói chuyện, bên ngoài đột nhiên truyền đến một âm thanh:

- Điện hạ, Thái Hậu đến, Lý Trung Lý công công cũng đi theo.

Vừa nghe lời này, ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt trầm xuống, hơi trầm ngâm, nhìn về phía thiếu niên trước mặt nói:

- Lý Trung là cao thủ Tông Sư, lúc này ngươi đi ra ngoài, đã không còn kịp rồi. Về phần lòng đất, càng không thể đi.

Nói xong, nàng quay đầu nhìn thoáng qua bồn tắm, do dự một chút, nói:

- Trốn trong nước đi, nhớ kỹ, tuyệt đối không được tạo ra bất kỳ khí tức nào, cũng đừng làm ra hành động gì lộ liễu.

Lạc Thanh Chu không dám do dự, lập tức đi vào bồn tắm, chìm xuống đáy nước, nín thở, thi triển liễm tức thuật, dán dưới đáy bồn, không nhúc nhích.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn cánh hoa dần dần lặng im trên mặt nước, lại cất đồ đạc trên bàn, lúc này mới thản nhiên nói:

- Nói với mẫu hậu ta đang tắm rửa, để nàng tự mình tiến vào.

- Vâng.

Nguyệt Ảnh và Nguyệt Vũ đều lui ra ngoài.

Không bao lâu sau, một tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài truyền đến, vừa vào cửa, nàng kinh hoảng nói:

- Hỏa Nguyệt, ngươi không sao chứ? Vừa rồi trong cung xuất hiện thích khách, thích khách kia đột nhiên xuất hiện ở tẩm cung của hoàng đệ ngươi, nếu không phải Lý công công vừa hay bế quan ra, chỉ sợ hoàng đệ của ngươi... Ai, cũng không biết thích khách kia lẻn vào nơi đó bằng cách nào, thế mà chỉ cách hoàng đệ ngươi một bức tường, tới bây giờ, mẫu hậu vẫn hoảng hồn đấy.

Thái hậu một thân váy tím, mũ trùm đầu còn chưa kịp choàng lên, hiển nhiên đi rất vội vàng, vẻ mặt sợ hãi.

Nam Cung Hỏa Nguyệt vẫn ngồi ở trước bàn, vẻ mặt thản nhiên nhìn nàng nói:

- Mẫu hậu không cần lo lắng, trong cung có nhiều cao thủ như vậy, nhất định sẽ bắt được thích khách.

Thái hậu đi đến bên cạnh nàng, nắm tay nàng nói:

- Hỏa Nguyệt, ngươi không biết, tên thích khách kia cực kỳ đáng sợ, bên ngoài nhiều thủ vệ như vậy, dưới lòng đất còn có rất nhiều trận pháp, thế mà hắn có thể lặng yên không một tiếng động lẻn vào. Bây giờ Ngự Lâm quân, Cẩm Y Vệ đều hoạt động hết công suất, nhưng vẫn không tìm thấy hắn, cũng không biết hắn trốn đến nơi nào. Mẫu hậu lo lắng cho ngươi, sợ thích khách kia sẽ tới nơi này.

Nam Cung Hỏa Nguyệt vẫn lạnh lùng nhìn nàng nói:

- Mẫu hậu là quan tâm ta, cố tình tới thăm hỏi ta, hay là hoài nghi thích khách giấu ở chỗ ta, cho nên mang theo Lý công công tới điều tra?

Vừa nghe lời này, biểu tình trên mặt Thái hậu nhất thời cứng đờ một chút, lập tức vội vàng nói:

- Hỏa Nguyệt, ngươi nói cái gì vậy, mẫu hậu làm sao có thể hoài nghi ngươi? Mẫu hậu chỉ lo lắng cho ngươi, cho nên mới tới xem một chút. Thích khách kia vô cùng đáng sợ, nếu không cẩn thận lẻn vào, người bảo vệ ngươi lại không phát hiện ra, vậy thì rất nguy hiểm. Cho nên mẫu hậu mới mang theo Lý công công đến xem thử, giúp ngươi tìm kiếm. Hỏa Nguyệt, ngươi cũng không thể làm tổn thương trái tim mẫu hậu.

Nam Cung Hỏa Nguyệt hơi cúi đầu, vuốt ve chén rượu trong tay, trên mặt không có bất kỳ gợn sóng nào, chỉ là trong giọng nói lại mang theo một tia tự giễu cùng thê lương:

- Mẫu hậu, ngươi có thể hoài nghi ta bất cứ chuyện gì, nhưng... Hắn là đệ đệ của ta, đệ đệ ruột cùng phụ hoàng cùng mẫu hậu, Nam Cung Hỏa Nguyệt ta cho dù có lạnh lùng vô tình thế nào, cũng tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện thương tổn hắn. Chẳng lẽ trong mắt các ngươi, ta đã không có bất kỳ nhân tính nào sao?

Thái hậu nắm chặt tay nàng, ánh mắt từ ái nhìn nàng nói:

- Hỏa Nguyệt, mẫu hậu thật sự không hoài nghi ngươi, chỉ là... Thích khách kia quá nguy hiểm, mẫu hậu chỉ lo lắng cho ngươi. Ngươi nghe lời, để cho bọn họ lục soát trong cung ngươi một chút, còn có dưới lòng đất, như vậy mẫu hậu mới có thể an tâm, được không?

Nàng lại vội vàng nói:

- Hỏa Nguyệt, ngươi yên tâm, ngoại trừ Lý công công ra, toàn bộ người điều tra đều là nữ thị vệ, hơn nữa các nàng tuyệt đối không dám đụng vào bất cứ thứ gì của ngươi. Về phần khuê phòng ngươi, cũng tuyệt đối không dám có người đi vào.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lại trầm mặc trong chốc lát mới nói:

- Nếu mẫu hậu đã mở miệng, vậy để cho bọn họ lục soát đi.

Lập tức hướng bên ngoài phân phó nói:

- Nguyệt Ảnh, tạm thời thu hồi trận pháp dưới lòng đất.

- Vâng, điện hạ.

Bên ngoài truyền đến một tiếng.

Thái hậu nghe vậy, cũng lập tức ra lệnh cho bên ngoài:

- Đi đi.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters