Bên cạnh bồn tắm có bàn, có ghế, ở góc cách đó không xa còn có ghế dài mềm mại, nhưng đó đều là nơi trưởng công chúa ngồi và nằm, hắn đương nhiên không dám đi qua.
Một số quy tắc vẫn phải tuân thủ.
Một số người, phải tôn trọng.
Đặc biệt là trưởng công chúa.
Lúc trước nếu không nhờ trưởng công chúa, hắn và người Tần gia không biết phải chết mấy lần.
Trưởng công chúa có đại ân với hắn và Tần gia, hắn đương nhiên không dám quên.
Lại suy nghĩ lung tung trong chốc lát, hắn dần dần tiến vào trong mộng đẹp.
Trong phòng, nến đỏ cháy trong im lặng.
Không bao lâu sau, một bóng hồng đột nhiên xuyên qua vách tường bên cạnh, đi tới trong phòng, an tĩnh nhìn về phía hắn.
Nhìn gương mặt đang ngủ say trong góc của hắn, nàng giật mình hồi lâu, nhẹ giọng lẩm bẩm:
- Ca ca ơi, thực xin lỗi, Tiểu Nguyệt lừa gạt ngươi. Nhưng chuyện này, Tiểu Nguyệt cũng không còn cách nào, tạm thời thật sự không thể nói cho ngươi...
- Nhưng không sao, Tiểu Nguyệt sẽ bồi thường cho ngươi. Ngày mốt sẽ có người đi tới tông môn ngươi cầu hôn, đến lúc đó, ngươi cùng trưởng công chúa bái đường thành thân, tự mình đưa nàng vào động phòng, tự tay vén lụa đỏ của nàng, sau đó... Hãy để nàng bồi thường cho ngươi...
- Ca ca, đến lúc đó ngươi nhất định sẽ rất vui vẻ, rất vui vẻ đi.
- Lúc đó, Tiểu Nguyệt sẽ nói sự thật cho ngươi, mặc dù rất xấu hổ. Nhưng, ca ca hẳn sẽ không trách muội muội chứ? Muội muội đã đưa hết tất cả của mình, từ thần hồn đáng yêu đến thân thể tôn quý cao cao tại thượng, đều giao cho ca ca nha.
- Còn nữa, ca ca, đến lúc đó có muốn mời một nhà sư tỷ ngươi đến hay không?
- Muội muội nghe ca ca...
Bóng đêm lặng yên không một tiếng động đi qua.
Không biết đã qua bao lâu.
Lạc Thanh Chu dần dần tỉnh lại từ trong giấc ngủ.
Mà thân ảnh màu đỏ kia, không biết đã rời đi từ khi nào.
Bầu trời bên ngoài, đã sáng lên.
Ba mươi tháng Chạp.
Bên ngoài gió lạnh thấu xương, tuyết rơi tán loạn.
Lạc Thanh Chu đang ngồi xổm bên cạnh bồn tắm, lấy nước ấm trong bồn tắm rửa mặt, trưởng công chúa đẩy cửa ra, đi vào.
Một thân hồng y đỏ rực, khí thế uy nghiêm, giống như hỏa diễm, chiếu sáng cả phòng.
Trong phòng, im lặng một chút.
Lạc Thanh Chu vội vàng đứng dậy, dùng tay áo lau vết nước trên mặt, giải thích:
- Điện hạ, ta vừa rồi rửa mặt.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhíu mày, nói:
- Chột dạ cái gì? Chẳng lẽ bản cung lại cho rằng ngươi đang uống nước tắm của bản cung?
Lạc Thanh Chu: - ...
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn thoáng qua quần áo mới thay của hắn, lại đánh giá một chút gương mặt bình thường của hắn, vẻ mặt âm trầm nói:
- Bên ngoài tuyết rơi dày, chạng vạng tối bổn cung sẽ xuất cung đi Đoan vương phủ một chuyến. Đến lúc đó, ngươi ngồi trong kiệu của bổn cung đi ra ngoài.
Lạc Thanh Chu nghe vậy, chắp tay nói:
- Có làm phiền điện hạ không?
Nam Cung Hỏa Nguyệt lạnh lùng mà uy nghiêm nói:
- Yên tâm đi, không ai dám kiểm tra kiệu của bổn cung. Nhưng có lẽ sẽ có người theo dõi, cho nên kiệu của bổn cung sẽ tiến vào Đoan vương phủ, đến lúc đó ngươi tìm cơ hội chui vào mặt đất, dưới lòng đất nơi đó, hẳn không có người ở phía dưới canh giữ.
Lạc Thanh Chu khom người nói:
- Đa tạ điện hạ.
Dừng một chút, hắn lại tò mò hỏi:
- Điện hạ, mạo muội hỏi một câu, ngài chạng vạng đi Đoan Vương phủ làm gì? Lúc này đi ra ngoài, chỉ sợ sẽ khiến người ta hoài nghi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lạnh lùng nói:
- Khiến người ta hoài nghi thì thế nào? Ai có thể làm gì bổn cung?
Lập tức nàng lại ôn nhu giải thích:
- Đoan Vương phủ có một gốc cây Huyền Thiên Ngọc Nữ Thụ, bổn cung cần thần lộ của nó để luyện chế một số thứ. Việc này mấy ngày trước bổn cung đã nói với Thái hậu, cho nên hôm nay có lý do chính đáng để đi ra ngoài, ngươi không cần lo lắng.
Lạc Thanh Chu thầm khẽ động, hỏi:
- Điện hạ, Huyền Thiên Ngọc Nữ Thụ kia, tại hạ cũng nghe nói qua, nghe nói đó là một gốc thiên địa linh thụ, cả cây đều là bảo vật, Đoan Vương phủ sao lại có chứ?
Nam Cung Hỏa Nguyệt đi tới trước bàn ngồi xuống, nâng bầu rượu trên bàn lên, rót rượu nói:
- Huyền Thiên Ngọc Nữ Thụ còn chưa thể gọi là thiên địa linh thụ, nhưng quả thật là một gốc bảo thụ. Sương sớm của nó rất trân quý, có thể luyện chế rất nhiều dược liệu quý hiếm. Về phần Đoan Vương thúc lấy từ đâu ra, bổn cung cũng không biết, bổn cung chỉ biết, lúc tiên đế còn, hắn đã có gốc bảo thụ này rồi.
Nàng nâng ly rượu lên, đang định uống thì đột nhiên dừng lại, nhìn hắn nói:
- Ngươi đã từng dùng ly rượu này chưa?
Lạc Thanh Chu vội vàng nói:
- Không có, tại hạ không hề động qua bất cứ thứ gì ở đây.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nghe xong, hơi ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch, sau đó nhìn hắn nói:
- Vậy cũng chưa chắc. Nước và cánh hoa để tắm trong cung điện này, ngươi đã sử dụng nó rồi.