Chương 1988: Bữa cơm đoàn viên, ánh mắt đại tiểu thư (2)

Ánh mắt Lạc Thanh Chu cùng nàng liếc nhau một cái, lập tức hiểu ý, chắp tay nói:

- Để cho nhạc phụ nhạc mẫu đại nhân chờ lâu, Thanh Chu ở chỗ bằng hữu đọc sách, nhất thời quên mất thời gian, cho nên mới trở về trễ.

Tần Văn Chính cười nói:

- Được rồi, mau vào phòng đi, coi chừng bị lạnh.

Tần Xuyên ở góc cách đó không xa nói:

- Thanh Chu, mau đi vào, nhị ca sắp đốt pháo, cẩn thận lại dọa đến ngươi.

Lạc Thanh Chu cười cười, đi lên bậc thang, đưa tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của Tần nhị tiểu thư, ẩn ý nhìn nàng một cái, dìu nàng đi vào trong phòng.

Trong phòng đốt đèn dầu, nến, chiếu sáng toàn bộ sảnh đường.

Lạc Thanh Chu vừa vào phòng, đã nhìn thấy Tần đại tiểu thư đang ngồi trên ghế.

Bất cứ nơi nào có mặt nàng, nàng ấy đều là người bắt mắt nhất.

Tần đại tiểu thư hôm nay vẫn mặc váy trắng như trước, bên ngoài khoác thêm áo lông chồn trắng như Tần nhị tiểu thư, khuôn mặt tuyệt mỹ không tỳ vết kia, dưới lông tơ xù cùng với ánh đèn chiếu rọi, có thêm vài phần nhu hòa.

Bách Linh mặc váy hồng phấn, cùng Hạ Thiền Thiền mặc một bộ quần áo màu xanh biếc, đứng ở phía sau nàng.

Sau khi Bách Linh nhìn thấy hắn, lập tức quay mặt đi, cái miệng nhỏ nhắn bĩu môi, trong miệng tựa hồ hừ một tiếng, thoạt nhìn có chút tức giận, có lẽ nguyên nhân do mấy ngày này hắn không đi tìm nàng.

Hạ Thiền ôn nhu nhìn hắn, yên lặng, vẫn là thiếu nữ xinh đẹp không thích nói chuyện, lại thật lòng với hắn.

Lạc Thanh Chu chào hỏi Tần đại tiểu thư:

- Đại tiểu thư.

Tần đại tiểu thư hơi cúi đầu, trong tay lật sách, không biết là do không nghe thấy hay là không muốn để ý tới hắn.

Lạc Thanh Chu biết tính tình của nàng, đương nhiên sẽ không để ý.

Bụp.

Bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, lập tức ‘bùm bùm’, vang lên một trận tiếng pháo nổ.

Nha hoàn đều bịt lỗ tai, vẻ mặt hưng phấn nhìn pháo nổ lấp loé bên ngoài.

Vợ chồng Tần Văn Chính tươi cười, nhưng nụ cười lại có chút chua xót.

Lạc Thanh Chu giơ tay lên, giúp Tần nhị tiểu thư bên cạnh bịt lỗ tai lại.

Tần nhị tiểu thư mỉm cười nhìn hắn một cái, ôn nhu dựa vào trong ngực hắn, nhưng nhìn một cái, lại hơi cúi đầu, nhẹ nhàng rời khỏi lồng ngực hắn.

Đợi pháo nổ xong, Tần Xuyên cũng vào phòng, cười nói:

- Ăn thôi! Chết đói mất, ta không ăn cả ngày nay rồi.

Hắn lại nói:

- Thanh Chu, ngươi lúc nào mới mang nhị ca đi Lăng Tiêu tông chơi, nơi đó đều là võ giả, Nhị ca có thể luận bàn cùng với bọn họ, như vậy tu luyện cũng nhanh một chút.

Lạc Thanh Chu nói:

- Chờ lần sau ta nói với người bạn kia của ta một tiếng đi, nhưng không chắc có thể dẫn nhị ca lên.

Hắn đột nhiên lại nói:

- Đúng rồi nhị ca, ngươi có suy nghĩ việc gia nhập Lăng Tiêu tông tu luyện hay không?

Tần Xuyên thở dài một hơi nói:

- Ta là học sinh của Long Hổ học viện, Lăng Tiêu Tông hẳn là sẽ không nhận ta.

Lúc này, Tống Như Nguyệt kéo ghế ra nói:

- Mau đến ngồi xuống ăn cơm, vừa ăn vừa nói chuyện, trời lạnh, đợi lát nữa thức ăn sẽ nguội mất.

Lúc này, vài nha hoàn lại bắt đầu liên tục dâng thức ăn nóng lên.

Lạc Thanh Chu thấy Tiểu Điệp cũng đang hỗ trợ bưng thức ăn.

Tống Như Nguyệt nhìn thoáng qua sắc mặt của hắn, vội vàng giải thích:

- Thanh Chu, cũng không phải nhạc mẫu thừa dịp ngươi không có ở đây, khi dễ Tiểu Điệp, là Tiểu Điệp tự mình chủ động muốn hỗ trợ. Đêm nay nhạc mẫu tự xuống bếp, Tiểu Điệp còn hỗ trợ hái rau đấy.

Tiểu Điệp đặt thức ăn trong tay xuống, nghe vậy cũng vội vàng nói:

- Công tử, là tất cả mọi người đều hỗ trợ, nô tỳ đương nhiên cũng không thể ngồi nhìn được.

Lạc Thanh Chu cười nói:

- Đúng vậy, bữa cơm đoàn viên mà, đương nhiên người một nhà cùng nhau nấu cơm mới có không khí.

Tống Như Nguyệt thấy hắn không tức giận, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, bưng bầu rượu lên nói:

- Nào, nếm thử rượu trái cây do nhạc mẫu ủ đi.

Lạc Thanh Chu nghe được cái tên này, nhìn nàng một cái, không khỏi nhớ tới lần đầu tiên uống rượu trái cây.

Rượu trái cây tối nay, hẳn không có vấn đề gì.

Hắn vội vàng đứng lên, nâng ly rượu lên.

Tống Như Nguyệt lại rót cho lão gia nhà mình một chén, sau đó rót cho mình một chén, rót xong, liền buông bầu rượu xuống.

Tần Xuyên lập tức gõ đũa nói:

- Mẫu thân, người hình như đã quên nhi tử của người rồi.

Vừa nghe lời này, bầu không khí trên bàn đột nhiên ngưng đọng lại.

Nụ cười trên mặt Tống Như Nguyệt cứng đờ, nhìn về phía hắn.

Ánh mắt Tần Văn Chính cũng nhìn về phía hắn.

Tần Xuyên đột nhiên phát hiện có chút không đúng, cẩn thận suy nghĩ, sắc mặt cũng trở nên khó coi, vội vàng đưa tay bưng bầu rượu lên, cùng cười nói:

- Mẫu thân, hài nhi nói giỡn, rượu này đương nhiên là hài nhi tự mình đến rót.

Lạc Thanh Chu đột nhiên mở miệng hỏi:

- Đúng rồi nhạc mẫu, trên bàn này nhiều thịt như vậy, là mua từ đâu? Các ngươi đã vào thành?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters