Chương 2003: Ôm nhầm người (1)

Có thể dậy sớm như vậy, đương nhiên chỉ có thể là Thu nhi.

Lạc Thanh Chu cảm thụ được sự ấm áp cùng mềm mại của Tần nhị tiểu thư bên cạnh, trong mũi ngửi thấy mùi thơm độc đáo của thiếu nữ, nhịn không được ôm nàng hôn vài cái.

Mặc dù rục rịch, nhưng hắn hoàn toàn không dám nhúc nhích.

Thể chất bây giờ của hắn rất cường đại, trong cơ thể còn lưu lại năng lượng linh đan, lúc bộc phát ra ngay cả sư thúc có tu vi cao thâm cũng chịu không nổi, huống chi là Tần nhị tiểu thư nhu nhược yếu đuối.

Hắn lại nhẫn nại trong chốc lát rồi dậy khỏi giường, cầm quần áo, lặng lẽ ra khỏi phòng, đi đến phòng Tiểu Điệp ở đối diện.

Thu Nhi đã dậy, đang quét sân bên ngoài.

Như vậy, trong phòng hẳn chỉ còn lại một mình Tiểu Điệp, cẩn thận ngẫm lại, đã rất nhiều ngày rồi hắn không thân thiết với Tiểu Điệp, tiểu nha đầu có lẽ còn đang thầm trách mắng hắn.

- Két...

Cửa phòng khép hờ.

Hắn nhẹ nhàng đẩy phòng ra, bước nhẹ vào phòng.

Lập tức, lại khoá chặt cửa vào.

Cửa sổ đóng chặt, ánh sáng trong phòng u ám, trong không khí thoang thoảng hương thơm của thiếu nữ.

Lạc Thanh Chu đặt quần áo lên đầu giường mềm mại, lặng lẽ lên giường, chui vào trong chăn, sau đó từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy thân thể đang ngủ say trong chăn.

Thân thể kia đột nhiên run lên, tựa hồ vừa mới tỉnh dậy, đang muốn giãy dụa, hắn lập tức ôm chặt nàng, dán vào lỗ tai nàng nhỏ giọng nói:

- Đừng sợ, là cô gia.

Vừa nghe lời này, thân thể đưa lưng về phía hắn quả nhiên không giãy dụa nữa.

Tay Lạc Thanh Chu bắt đầu không thành thật...

Hả?

Hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, sửng sốt một chút, lại dùng sức nhéo vài cái, lập tức bẻ thân thể nàng lại, nhìn về phía khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Châu Nhi đỏ bừng, cắn môi, mở to hai mắt, trong mắt ngập nước mắt, ngượng ngùng mà sợ hãi nhìn hắn, một bộ dáng đáng thương vô cùng.

Lạc Thanh Chu: - ...

- Tại sao lại là ngươi? Tiểu Điệp đâu?

Lạc Thanh Chu cứng ngắc một chút, vốn định hỏi ra miệng, nhưng lại nuốt những lời này vào, dừng một chút, đành phải ôm lấy nàng nói:

- Châu nhi, đừng sợ, cô gia chỉ muốn ôm ngươi một lát, ngươi tiếp tục ngủ đi.

Châu Nhi cắn môi, thân thể khẽ run rẩy, nước mắt trong suốt rưng rưng, hiển nhiên bị dọa không nhẹ, làm sao mà ngủ được.

Thể xác và tinh thần Lạc Thanh Chu đều có chút xấu hổ.

Giờ này khắc này, hắn đã cưỡi lên miệng cọp rồi, tiến thoái lưỡng nan.

Hắn đang suy nghĩ cách giải quyết, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, lập tức, có người bắt đầu đẩy cửa.

- Phải không? Tại sao Châu nhi tỷ tỷ lại khoá cửa?

m thanh của Tiểu Điệp vang lên ở bên ngoài.

Lúc này, một tiếng bước chân khác truyền đến, Thu Nhi thấp giọng nói:

- Tiểu Điệp, ngươi đi vào làm gì?

Tiểu Điệp nói.

- Tóc người ta còn chưa buộc xong đâu. Thu nhi tỷ tỷ, ta nhớ lúc ta vừa đi ra, Châu nhi tỷ tỷ đã ngủ thiếp rồi, nàng sao có thể khoá cửa được chứ?

Thu Nhi nhỏ giọng nói:

- Đi qua phòng Châu Nhi, chỗ đó có đồ trang sức, đi thôi, đừng quấy rầy nàng ngủ.

Tiểu Điệp ‘Ồ’ một tiếng, bị nàng kéo đi.

Trong phòng, Lạc Thanh Chu ôm tiểu nha đầu bên cạnh, đang khó chịu thì hai má Châu Nhi nóng lên, xấu hổ nói:

- Cô, cô gia... Nô tỳ giúp ngươi...

- Ư...

Nha đầu này, thật giảo hoạt.

Sắc trời ngoài cửa sổ trước mắt càng ngày càng sáng, Lạc Thanh Chu không dám đợi lâu, vội vàng giải quyết xong, hôn tiểu nha đầu một cái, liền cầm lấy quần áo, nhanh chóng chạy ra ngoài, lặng lẽ trở về phòng mình.

Tần nhị tiểu thư còn đang ngủ say.

Lạc Thanh Chu lại nằm trên giường một hồi rồi rời giường mặc quần áo, nhẹ nhàng ra khỏi phòng.

Bên ngoài phòng, gió tuyết vẫn như cũ.

Thu Nhi đang quét dọn tuyết đọng trên đường và ngoài cửa.

Tiểu Điệp thì nấu nước trong bếp.

Lạc Thanh Chu đứng ở hành lang trong chốc lát, cũng không quấy rầy các nàng, lại xoay người trở về phòng.

Nhật Nguyệt Bảo Kính vẫn đặt trên bàn sách cạnh bệ cửa sổ, không ai động vào.

Hắn lấy bình sứ ra, sau khi thu linh dịch, mới lật gương một cái, đổi qua mặt khắc hình mặt trời.

Ngay cả khi không có mặt trời mặt trăng, nó vẫn có thể cảm ứng và hấp thụ năng lượng ẩn trong trời và đất.

Hiện giờ tốc độ ngưng kết linh dịch của bảo kính trở nên nhanh hơn, từ một ngày một giọt biến thành một ngày ba giọt như hiện tại.

Một ngày một đêm, có thể ngưng tụ ra sáu giọt, vì vậy hắn vẫn còn dư không ít.

Chẳng qua, linh dịch mà bảo kính ngưng kết ra đã rất lâu rồi vẫn không thăng cấp, không biết khi nào mới có thể thăng cấp biến dị lần nữa.

Cất linh dịch xong, hắn lại kiểm tra trong nhận trữ vật một phen.

Cây nhỏ kia vẫn đang phát triển mạnh mẽ như trước, bị Nguyệt tỷ tỷ bẻ gãy một đoạn nhỏ, tựa hồ cũng không có bất kỳ ảnh hưởng gì, miệng vết thương đã bắt đầu liền sẹo.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters