Chương 2005: Ôm nhầm người (2)

Cánh cửa gỗ mở ra.

Bách Linh lộ đầu ra, chớp chớp con ngươi đen nhánh linh động, bĩu môi nhỏ nhắn cáo trạng nói:

- Nhị tiểu thư, cô gia thường xuyên khi dễ người ta.

Tần nhị tiểu thư hỏi:

- Bắt nạt như thế nào?

- Cô gia hắn luôn thích chơi... Của người ta...

Bách Linh vừa muốn thốt ra, lập tức lại ngừng lại, ấp úng, lại nói không nên lời, vội vàng nói:

- Nhị tiểu thư, ngươi chờ một chút, ta đi gọi đại tiểu thư ra.

Nói xong, nàng vội vàng chạy vào tiểu viện, chạy trốn.

Tần nhị tiểu thư quay đầu nhìn người nào đó: - ?

Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt, kinh ngạc nói:

- Nhị tiểu thư, nàng làm sao biết được... Không! Hoàn toàn không! Dù thật sự có, tại sao lại phải chơi của nàng ta chứ?

Dứt lời, lập tức từ trong tay áo lấy ra Đại Bảo Nhị Bảo.

Tần nhị tiểu thư nhìn thoáng qua, đang muốn nói chuyện, Lạc Thanh Chu lại lập tức thu lại, nói:

- Đừng nghe nàng nói bậy, là nàng vu khống ta.

Lúc hai người đang nói chuyện, Mai nhi đột nhiên giẫm lên tuyết đọng, vội vàng chạy tới, sắc mặt khó coi nói:

- Nhị tiểu thư, cô gia, lão gia và phu nhân bảo các ngươi nhanh chóng đi tiền viện. Có một đám người vượt sông tới, lão gia nói còn có ngự lâm quân từ hoàng cung tới.

Dưới gốc cây lớn ở phía trước cửa.

Mọi người Tần gia đều đứng đông đủ, nhìn quan binh và kiệu của bọn họ bên bờ sông cách đó, vẻ mặt đều khẩn trương, lo sợ bất an.

Cho dù Tần Văn Chính từ trước đến nay vẫn luôn bình tĩnh, giờ phút này cũng có chút khẩn trương.

Lạc Thanh Chu và Tần nhị tiểu thư vội vàng chạy tới.

Trong khi bông tuyết bay, mặt sông vẫn còn một vài chiếc thuyền nhỏ chở người và hàng hóa.

Xe ngựa dừng lại ở phía bên kia.

Mấy quý nhân bị quan binh vây quanh, đều ngồi vào trong kiệu.

- Thanh Chu, ngươi nhìn...

Tần Văn Chính thấy bọn họ đến, vội vàng hỏi ý kiến, nhưng lại xem nhẹ nữ nhi thông minh nhất nhà hắn.

Tống Như Nguyệt ở một bên khó coi nói:

- Thanh Chu, Vi Mặc, các ngươi nói xem, những quan binh này có thể đến bắt chúng ta hay không?

Lạc Thanh Chu ở bên bờ sông nhìn một hồi, an ủi nói:

- Nhạc phụ nhạc mẫu, không cần lo lắng, hẳn không phải đến vì chúng ta đâu. Người đi ở trước mặc hồng y, cầm nghi trượng, hẳn là người của lễ bộ, phía sau còn mang theo lễ vật hàng hóa, hơn nữa là ngự lâm quân tới, mấy kiệu kia có huy hiệu của hoàng gia, trong đó trong hai cái kiệu là nữ tử... Cho nên, hẳn không phải tới bắt người, có lẽ là đến chúc tết.

Tống Như Nguyệt mở to hai mắt nói:

- Chúc tết? Chúc tết chúng ta?

Vẻ mặt nàng trở nên kích động:

- Chẳng lẽ đại ca ngươi đột nhiên lập được đại công, nên được trọng dụng?

Tần Văn Chính nhíu nhíu mày, rất ghét bỏ liếc nàng một cái.

Tống Như Nguyệt hôm nay, bên ngoài mặc áo đỏ mới may, trên đầu cắm trâm cài vàng, trên mặt cũng được đắp phấn, cả người được trang điểm tinh xảo, không chỉ da trắng phát sáng, trẻ tuổi xinh đẹp, dáng người thướt tha, còn quý khí mười phần, nhìn như một phu nhân quý tộc trẻ tuổi.

Nhưng...

Ngay cả Tần nhị tiểu thư, cũng nhịn không được thở dài một hơi, nhẹ giọng nói:

- Mẫu thân, người ta hẳn chuẩn bị đi Lăng Tiêu tông chúc tết, không có liên quan gì tới chúng ta đâu.

Lúc này, Tần nhị ca cũng nhịn không được ở bên cạnh nói theo.

- Mẫu thân thật ngốc, người trong quan phủ còn không biết chúng ta ở chỗ này. Hơn nữa cho dù đại ca lập công được trọng dụng, cũng không thể nào có trận thế lớn như vậy. Ngài nhìn kỹ, đều là người của hoàng gia. Ôi, ôi!

Không đợi hắn nói xong, Tống Như Nguyệt cầm một cây chổi bên cạnh, quất vào mông hắn, thẹn quá hóa giận nói:

- Nghịch tử! Mùng một Tết, ngươi dám mắng lão nương ngươi, sau này còn muốn cưỡi trên đầu ta sao? Lão nương đánh chết ngươi!

Tần nhị ca không dám tránh né, chỉ có thể ngoan ngoãn cho nàng đánh, vừa chạy về phía trong viện, miệng bắt đầu xin lỗi, cầu xin tha thứ.

Hai người một đuổi một chạy vào trong viện.

Những người khác đã quen với cảnh này, ánh mắt vẫn nhìn bờ sông cách đó không xa.

Tần Văn Chính nhíu mày, nghi ngờ nói:

- Hoàng thất dùng trận thế lớn đi nịnh bợ Lăng Tiêu Tông, chẳng lẽ là muốn mượn sức bọn họ? Nhưng ngũ đại môn phái đã ký kết hiệp ước, tuyệt đối không tham gia chuyện triều đình, Lăng Tiêu Tông hẳn sẽ không đáp ứng bọn họ.

Đột nhiên, ánh mắt hắn ngưng tụ, nói:

- Hình như còn có người của Long Hổ học viện.

Lạc Thanh Chu không nói gì, ánh mắt ngạc nhiên nhìn hai bóng người vừa từ trên thuyền nhỏ đi xuống bên bờ sông.

Một người mặc váy tím, cô nương xinh đẹp với vóc dáng cao ráo thướt tha.

Một cô bé mặc váy đỏ nhỏ nhắn.

Lúc này, Tần nhị tiểu thư tựa hồ cũng nhìn thấy, nghi hoặc nói:

- Thanh Chu ca ca, chàng nhìn hai người kia, là Mỹ Kiêu tỷ và Tiểu Nhuỵ sao?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters