Lạc Thanh Chu vừa định cúi đầu, Tần Văn Chính đột nhiên mở miệng nói:
- Thanh Chu, quỳ xuống dập đầu, mới tính là chúc tết, đây cũng là việc ngươi nên làm.
Vừa nghe lời này, tất cả mọi người đều nhìn hắn.
Ngay cả Tống Như Nguyệt ở một bên cũng có chút khó hiểu nhìn hắn, lão gia nhà mình từ trước đến nay sẽ không để ý những quy củ này, càng sẽ không làm khó tiểu tử này, tại sao hôm nay...
Lạc Thanh Chu nghe vậy dừng một chút, vẫn không do dự, lập tức lôi kéo Tần nhị tiểu thư quỳ xuống, dập đầu nói:
- Chúc nhạc phụ đại nhân cùng nhạc mẫu đại nhân năm mới vui vẻ, vạn sự như ý, thọ cùng thiên tề!
Tần nhị tiểu thư cũng nhẹ giọng nói:
- Chúc phụ thân cùng mẫu thân năm mới vui vẻ, miệng thường nở nụ cười.
Tống Như Nguyệt vui vẻ, lấy ra hai bao lì xì lớn, phân biệt đưa cho hai người, sau đó nhìn bên cạnh nhắc nhở:
- Lão gia, phát ngốc cái gì, cho lì xì đi chứ.
Tần Văn Chính đờ đẫn, chậm rãi từ trong tay áo lấy ra hai quyển sách bọc da đỏ, phân biệt đưa cho hai người.
- Sách?
Không chỉ Tống Như Nguyệt sửng sốt, những người khác cũng đều kinh ngạc.
Tống Như Nguyệt vội vàng thấp giọng nói:
- Lão gia, buổi sáng đưa cho ngươi bao lì xì đâu rồi? Sao ngươi lại tặng sách?
Lạc Thanh Chu và Tần nhị tiểu thư đều khó hiểu nhận sách.
Tần Văn Chính nhìn hai người nói:
- Một quyển ‘Hôn nhân lễ ký’, một quyển ‘Phu xướng phụ tùy’, các ngươi cầm về đọc kỹ một chút. Vợ chồng các ngươi hòa thuận, tương trợ lẫn nhau, bạc đầu giai lão, mới là điều mà người làm phụ mẫu chúng ta muốn thấy, những thứ tiền tài, danh vọng, quyền lợi gì đó, chúng ta đều không quan tâm.
Nói xong, hắn nhìn về phía người nào đó quỳ xuống bên cạnh khuê nữ nhà mình nói:
- Thanh Chu, nhạc phụ hôm nay bảo ngươi quỳ xuống, thật ra còn muốn ngươi gọi chúng ta một tiếng phụ thân mẫu thân, trong lòng ngươi có tức giận không?
Lạc Thanh Chu nghe vậy hơi giật mình, lập tức chắp tay nói:
- Thanh Chu không oán không giận, hai người có ân trọng như núi với Thanh Chu, gọi cũng là chuyện nên làm.
Hắn lập tức nói:
- Phụ thân, mẫu thân!
Hắn vừa gọi, Tần Văn Chính liền đỏ ửng mắt, Tống Như Nguyệt ở một bên cũng sửng sốt, nước mắt cũng tràn ngập trong mắt.
Tần nhị tiểu thư cũng đỏ mắt.
Bọn nha hoàn ở một bên cũng đều vụng trộm lau nước mắt.
Tiểu Điệp càng rơi nước mắt, khóc lớn.
Tần Văn Chính nghẹn ngào, chậm rãi nói:
- Thanh Chu, trở về đọc kỹ ‘Hôn nhân lễ pháp’ trong tay ngươi, nó gần giống với ‘Đại Viêm lễ pháp’, nhưng cũng có rất nhiều chỗ khác nhau. Chờ ngươi đọc hiểu, sẽ biết hôm nay vì sao ta muốn ngươi quỳ xuống dập đầu, cho ngươi gọi chúng ta như vậy.
Giọng nói của hắn trở nên nặng nề:
- Thanh Chu, ngươi không chịu thiệt, người chịu thiệt là chúng ta.
Lúc này, Tần nhị ca đột nhiên ở một bên mở miệng nói:
- Phụ thân, sách cho, tiền lì xì cũng phải cho chứ. Buổi sáng mẫu thân đã chuẩn bị bao lì xì lớn cho người, phụ thân không định lén lút nuốt riêng đấy chứ?
Trong phòng đột nhiên yên tĩnh trong chớp mắt.
Tần Văn Chính đột nhiên đứng lên nói:
- Thanh Chu, Vi Mặc, các ngươi tán gẫu với mẫu thân các ngươi một lát, ta và Xuyên Nhi đi ra ngoài một chút.
Tần Xuyên thấy sắc mặt hắn không đúng, lập tức nói:
- Phụ thân, ta không đi! Ta cũng muốn cùng mẫu thân nói chuyện.
Tần Văn Chính không thèm nói, trực tiếp bóp gáy hắn, kéo hắn ra ngoài.
Tần Xuyên cuống quít phất tay hô:
- Mẫu thân, cứu mạng...
Tống Như Nguyệt trợn trắng mắt, hai tay khoanh trước ngực, quay mặt đi, khóe miệng khẽ nhếch lên, vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa.
- Ba! Ba! Ba!
Rất nhanh, bên ngoài liền truyền đến tiếng roi da quất vào thân thể.
- Đáng đời!
Tống Như Nguyệt hừ lạnh nói.
Nhưng chỉ chốc lát sau, nàng đã ngồi không yên, đứng dậy nói:
- Thanh Chu, Vi Mặc, các ngươi trở về ăn sáng đi, mẫu thân đi xem một chút, phụ thân ngươi xuống tay không biết chừng mực, cũng đừng đánh vào mặt hắn.
Nói xong, nàng vội vàng đi ra ngoài.
Lạc Thanh Chu và Tần nhị tiểu thư nhìn nhau cười, nắm tay, mang theo Thu Nhi Châu Nhi và Tiểu Điệp rời đi, trở về tiểu viện của mình.
Hai người ở trong phòng nói chuyện trong chốc lát, Lạc Thanh Chu nói:
- Vi Mặc, ta còn muốn đi Lăng Tiêu Tông một chuyến, đi chúc tết sư phụ cùng sư thúc.
Vừa dứt lời, bảo điệp đưa tin trên người hắn đột nhiên rung lên.
Lạc Thanh Chu do dự một chút, lấy ra, cúi đầu nhìn, quả nhiên là tin nhắn do ba người gửi đến.
Tử Hà: 【 Phi Dương, mau đến chúc tết, đến trễ, bao lì xí lớn vi sư chuẩn bị cho ngươi sẽ cho người khác đấy】.
Trúc Trúc: 【 Còn không đến à? Ngươi có muốn lì xì không? Đúng rồi, vị Mỹ Kiêu quận chúa kia cũng tới, hôm nay ăn mặc rất đẹp, nhưng bên hông hình như quấn một cây roi rất lợi hại 】.
Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Tiện nhân, mau tới chịu chết! 】