Lạc Thanh Chu nói:
- Cho tiền lì xì cũng được, ngươi phải quỳ xuống chúc tết ta.
- Cút!
Đao Linh đá một cái, mấy mảnh lá trúc bay lên, đánh vào mặt hắn.
Lạc Thanh Chu không để ý đến lá trúc, tay phải thò ra, trong nháy mắt chân trái nàng chuẩn bị thu lại, hắn đã nắm chặt mắt cá chân của nàng.
Mà mấy phiến lá trúc kia bị kình phong quanh thân hắn ngăn cách, rơi lả tả trên mặt đất.
- Sư tỷ, đây chính là bao lì xì ngươi chuẩn bị cho ta sao?
Lạc Thanh Chu nắm chân nàng, cười nói.
Tay Đao Linh cầm chuôi đao.
Một chân đứng thẳng, dùng sức rụt chân lại, trừng mắt nhìn hắn nói:
- Buông ra!
Lạc Thanh Chu thấy khuôn mặt nàng trở nên đỏ ửng, vội vàng buông ra, nói:
- Ý ta là đá ta, cũng không phải có ý gì khác.
Đao Linh hừ lạnh một tiếng, châm chọc nói:
- Ngươi cảm thấy ta sẽ tin ngươi chắc?
Nàng đột nhiên lại nói:
- Đúng rồi Sở Phi Dương, nghe nói ‘Chân ngọc tranh minh họa’ đã xuất bản đến bản thứ năm và sáu, ta đã nhờ người giúp ngươi mua hai quyển.
- Thật sao?
Ánh mắt Lạc Thanh Chu sáng ngời, thốt ra, lập tức tỉnh ngộ lại, vội vàng nói:
- Chân ngọc tranh minh họa gì chứ, là thứ gì vậy, ta không biết ngươi đang nói cái gì!
Đao Linh khinh bỉ.
Hai người lại đánh nhau một hồi mới nói đến chính sự.
Lạc Thanh Chu nói:
- Sáng nay có rất nhiều người triều đình tới, ngươi có thấy không?
Đao Linh vừa nghe liền khẩn trương:
- Không, bọn họ đến làm gì?
Lạc Thanh Chu an ủi nói:
- Không có liên quan gì tới các ngươi, hẳn là đến Lăng Tiêu Tông chúc tết. Lát nữa ta đi hỏi sư thúc xem. Đúng rồi sư tỷ, phụ thân ngươi hiện tại thế nào?
Đao Linh nói.
- Phụ thân ở chỗ này sống rất tốt, mỗi ngày đều giúp quét dọn Kiếm Phong, cắt tỉa hoa cỏ, thoạt nhìn vui vẻ hơn nhiều so với lúc trước.
Lạc Thanh Chu nói.
- Vậy là tốt rồi.
Đang nói chuyện, bên vách núi cách đó không xa, đột nhiên truyền đến một tiếng tiêu quen thuộc.
Đao Linh vội vàng nói:
- Mau đi đi, sư phụ gọi ngươi đấy.
Lạc Thanh Chu gật gật đầu, lại nhìn nàng một cái, nói:
- Sư tỷ, bây giờ ta đang ở cạnh bờ sông dưới chân núi, nếu ngươi nhớ ta thì xuống núi tìm. Ngươi cứ đứng bên bờ sông, ta sẽ biết.
Đao Linh nghe vậy sửng sốt, nói:
- Một mình ngươi, hay là...
- Cả nhà.
Lạc Thanh Chu nói xong liền phất phất tay, đón gió tuyết, bước nhanh rời đi.
Khi hắn đạp trên tuyết đọng thật dày và đi đến vách đá, tiếng tiêu dần dần dừng lại.
Trên những tảng đá gần vách đá.
Lệnh Hồ Thanh Trúc mặc váy áo xanh biếc, tay cầm tiêu ngọc, thân ảnh lạnh như băng đứng ở nơi đó, vạt áo phiêu phiêu, mái tóc đen khẽ bay lên.
Nhìn từ bên cạnh, ngực cao vút, cảnh tượng quá đẹp.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua, đi đến gần vỗ mông ngựa nói:
- Sư thúc, ngươi thổi thật dễ nghe, ta vừa nghe liền biết là ngươi đang gọi ta tới.
Lệnh Hồ Thanh Trúc quay đầu, lạnh lùng nhìn hắn, không nói gì.
Lạc Thanh Chu vội vàng chắp tay nói:
- Chúc sư thúc năm mới vui vẻ, vạn sự như ý, thanh xuân vĩnh trú, kiếm thuật vô song, thiên hạ vô địch!
Lệnh Hồ Thanh Trúc lại nhìn hắn trong chốc lát, nói:
- Ngươi muốn lì xì sao?
Lạc Thanh Chu ngẩng đầu nói:
- Đương nhiên là muốn.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nói.
- Muốn bao lì xì gì?
Lạc Thanh Chu nói.
- Có thể tự mình lựa chọn không?
Lệnh Hồ Thanh Trúc gật gật đầu, nói:
- Có hai lựa chọn, một là kim tệ, một là bảo vật.
Lạc Thanh Chu lập tức nói:
- Ta chọn bảo vật!
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hắn thật sâu, xuống mỏm đá, xoay người đi về phía động phủ của mình, nói:
- Đi thôi, có hai bảo vật, ngươi tự mình chọn.
Lạc Thanh Chu vui mừng trong lòng, vội vàng đi theo phía sau, mặt dày nói:
- Sư thúc, là bảo vật gì, pháp khí thấp hơn trung phẩm, ta sẽ không lấy. Ít nhất cũng là pháp khí cao cấp, nếu như là pháp bảo, vậy thì càng tốt.
Lệnh Hồ Thanh Trúc không nói gì, giẫm lên tuyết đọng, bước nhanh về phía trước.
Không bao lâu sau, hai người đã đi tới cửa động phủ.
Cửa đá từ từ mở ra.
Lệnh Hồ Thanh Trúc mang theo hắn đi vào.
Khi cửa đá phía sau chậm rãi đóng lại, trong động phủ ấm áp như mùa xuân, hương hoa tỏa ra bốn phía, trong lòng Lạc Thanh Chu đột nhiên có chút cảnh giác, bước chân chậm lại nói:
- Sư thúc, rốt cuộc là bảo vật gì?
Thân thể yểu điệu của Lệnh Hồ Thanh Trúc hơi nghiêng, nhìn hắn nói:
- Ngươi đang lo lắng cái gì?
Lạc Thanh Chu nói.
- Không, ta chỉ muốn biết...
- Là pháp bảo, nếu muốn thì tới.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng nói một câu, tiếp tục bước nhanh về phía trước, tiến vào một thạch thất phía trước.
Lạc Thanh Chu nhìn gian thạch thất kia, trong đầu không khỏi hiện lên một màn hình ảnh lúc trước.
Do dự một chút, hắn vẫn đi qua.
Vừa rồi vào thạch thất, mùi hoa ngọt ngào xông vào mũi, trong phòng sương mù mờ mịt, mông lung ảo diệu.