Chương 2017: Phụ thân nghe lén, Lạc Thanh Chu từ chối hôn sự (4)

Tử Hà tiên tử cười nói:

- Không phải để gặp Thanh Trúc sao?

Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật một chút, nói:

- Đương nhiên phải nói với sư thúc một tiếng.

Dừng một chút, hắn lại nói:

- Mấy ngày nay, đệ tử có thể sẽ đến tông môn tu luyện.

Tử Hà tiên tử gật gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh nói:

- Có Thanh Trúc cùng ngươi tu luyện, đương nhiên là làm ít công to.

Lạc Thanh Chu: - ...

Tại sao hắn cảm thấy sư phụ hình như cái gì cũng hiểu vậy?

Chẳng lẽ vừa nãy ở trong huyệt động của sư thúc, năng lượng trong cơ thể bùng nổ, cảm giác sắp đột phá, sư phụ cũng thấy được?

- Phi Dương, ngươi nếu thật sự không muốn mối hôn sự này, vi sư sẽ giúp ngươi. Nhưng ở chỗ lão tổ, vi sư không có cách nào giúp ngươi, ngươi phải tự mình thuyết phục ngài. Về phần hoàng thất bên kia, ngươi không cần lo lắng, không ai dám làm khó ngươi.

Tử Hà tiên tử sủng nịch nhìn hắn nói.

Lạc Thanh Chu nghe vậy, trong lòng nhất thời dâng lên một trận ấm áp cùng cảm động, cung kính nói:

- Đa tạ sư phụ.

Tử Hà tiên tử mỉm cười, từ trong tay áo lấy ra một bao lì xì, đưa cho hắn nói:

- Bên trong là một phiến lá cây để luyện chế bùa chú, có thể thu liễm khí tức nửa canh giờ, sử dụng trong tình huống khẩn cấp, dùng nội lực bóp nát là được. Chẳng qua, cũng không thể dùng để làm chuyện xấu nha.

Lạc Thanh Chu vội vàng nhận lấy, lần nữa cảm tạ, nói:

- Sư phụ yên tâm, đệ tử là chính nhân quân tử, tuyệt đối sẽ không làm chuyện xấu.

Tử Hà tiên tử cười cười, nói:

- Đi đi, Thanh Trúc hẳn đang chờ ngươi đấy.

Hai má Lạc Thanh Chu nóng lên, không dám đợi nhiều, vội vàng khom người, cáo từ rời đi, rất nhanh đã biến mất trong gió tuyết xa xa.

Tử Hà tiên tử lại đứng tại chỗ trong chốc lát, mới đi về phía đại điện.

Trong đại điện, Trang Chi Nghiêm đang nhíu mày trầm tư chờ nàng.

Tử Hà tiên tử tiến vào đại điện, hơi cúi đầu.

- Tử Hà, thật ra âm hồn vừa rồi, vẫn chưa rời đi, hơn nữa là bám vào thiếu nữ bên cạnh tiểu cô nương kia.

- Sư thúc tổ, nàng tên Nam Cung Mỹ Kiêu, là quận chúa của Nam Quốc Quận Vương phủ, cũng là nữ nhi Phi Dương thích.

- Ồ?

- Vâng.

Trang Chi Nghiêm rơi vào trầm tư.

Tử Hà tiên tử nhìn hắn một cái, đột nhiên nói:

- Sư thúc tổ, thật ra có một biện pháp, Phi Dương có thể sẽ chấp nhận.

- Ồ? Nói xem nào.

Ngã tư Kiếm Phong.

Lạc Thanh Chu dừng chân dưới một gốc cây lớn, bình tĩnh lại, mở lá thư trong tay ra.

Chỉ có một câu ngắn gọn trong thư:.

- Tích thuỷ chi ân, dũng tuyền tương báo (*). Bổn cung bây giờ như treo trên vực sâu, tiến thoái lưỡng nan, chỉ có thể dựa vào ngươi.

(* n một giọt nước, lấy hồ nước báo đáp)

Lạc Thanh Chu xem xong, không khỏi thở dài một hơi.

Hắn rất hiểu tình cảnh hiện tại của đối phương, cũng rất muốn giúp nàng, chỉ là nếu dùng phương pháp này, thật sự khiến hắn phải rất khó xử.

Nhưng từ những lời nàng viết, đối phương quả nhiên không phải thât sự muốn gả cho hắn, chỉ là tạm thời muốn lợi dụng hắn một chút mà thôi.

Có phải để những người kia dừng lại hay không?

Hay là, vì mượn thân phận của hắn, mượn sức Lăng Tiêu Tông?

Nếu thật sự là như vậy, hai người chẳng lẽ giả vờ kết hôn?

Đối phương tay cầm giấy ký kết của hắn, lại có đại ân với hắn, lần này là lần đầu tiên cầu hắn trợ giúp, mặc dù hắn muốn từ chối, nhưng cũng không nhẫn tâm được.

Nếu như đối phương chỉ muốn thành thân giả với hắn, vậy chuyện này dễ xử lý hơn rồi.

Ít nhất, trong lòng hắn sẽ không có áp lực và gánh nặng lớn như vậy.

Xem ra, chuyện này vẫn nên trở về thương lượng với Nhị tiểu thư một phen.

Hắn lại suy nghĩ lung tung một hồi lâu, mới giẫm lên tuyết đọng, leo lên Kiếm Phong.

Kiếm Phong nhiều trúc xanh.

Trên từng cây trúc xanh biếc, hiện giờ đã đọng đầy tuyết trắng.

Không biết Thanh Trúc kia thì...

Hả?

Bên vách núi cách đó không xa, đột nhiên truyền đến một tiếng tiêu trầm thấp.

Hắn dừng bước, do dự một chút, vẫn đi qua.

Tuy rằng có chút xấu hổ, nhưng nếu đã xảy ra, thân là một nam tử có trách nhiệm, hắn vẫn nên đi hỏi thăm một chút tình huống.

- Kẽo kẹt, kẽo kẹt...

Hắn bước lên một lớp tuyết dày, nhanh chóng đi đến vách đá.

Trên một khối đá lớn trên vách núi, Lệnh Hồ Thanh Trúc mặc thanh y, tay cầm tiêu ngọc, áo dài phất phơ đứng trong gió tuyết.

Khi hắn xuất hiện, tiếng tiêu dừng lại.

Lệnh Hồ Thanh Trúc cầm tiêu ngọc, vẻ mặt lạnh như băng nhìn biển mây ngoài vách núi, vẫn chưa mở miệng nói chuyện.

Lạc Thanh Chu đứng ở bên vách núi, yên lặng nhìn bóng nghiêng cao ngạo thướt tha của nàng, ánh mắt không khỏi dừng lại trước bộ ngực cao ngạo của nàng vài giây, trong đầu cũng không khỏi nhớ tới hình ảnh gần gũi vừa rồi.

Trước vách đá, trong lúc nhất thời, yên tĩnh không tiếng động.

Hai người lại trầm mặc đứng trong chốc lát, Lạc Thanh Chu đột nhiên cảm thấy bảo điệp đưa tin trên người mình rung lên.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters