- Hừ, cửa sổ không phải mở sao? Ta sẽ đến cửa sổ nhìn vào.
Lập tức, trên hành lang truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Sắc mặt Lạc Thanh Chu bị dọa đến trắng bệch, cơ hồ không chút do dự, lập tức xách giày, vọt tới trước giường, thân thể cong lên, rất nhanh đã chui vào dưới gầm giường, bò vào bên trong, rụt vào trong góc, hắn nhìn Tần đại tiểu thư bạch y trắng tinh, cùng đôi chân nhỏ nhắn xinh xắn đang mang tất dưới lớp quần áo, thấp giọng cầu khẩn nói:
- Đại tiểu thư, đừng... Đừng nói với nhạc mẫu đại nhân...
Trong lòng bàn tay hắn nắm chặt chuột ngọc.
Nếu như tình huống thật sự nguy cấp, hắn sẽ liều mạng bại lộ tu vi ở trước mặt đại tiểu thư, trực tiếp chui vào dưới lòng đất chạy trốn.
Dù thế nào, cũng không thể để nhạc mẫu đại nhân nhìn thấy một màn ban ngày hắn trốn ở khuê phòng của Tần đại tiểu thư.
Càng khiến hắn không có cách nào giải thích chính là, cửa phòng còn bị khóa...
- Thưa phu nhân! Thưa phu nhân! Nhị tiểu thư hình như lại ho khan, mau đi xem Nhị tiểu thư.
Lúc này, âm thanh của Bách Linh đột nhiên truyền tới.
- Sao ngươi biết?
- Phu nhân, ta vừa rồi nghe trong tiểu viện cách vách, tiếng Châu nhi đang kêu người, phu nhân mau đi xem thử.
- Thật sao?
- Tiểu Bách Linh có thể thề, thật đấy! Phu nhân mau đi, Nhị tiểu thư cần người.
Lúc này, tiếng bước chân vừa chuẩn bị đến gần cửa sổ đột nhiên lại nhanh chóng rời xa.
Lạc Thanh Chu rụt ở góc dưới gầm giường, toàn thân căng thẳng, lo lắng đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đột nhiên phát hiện ra một chút đáng ngờ.
Dùng tu vi hôm nay của hắn, lại không phát hiện được bất kỳ khí tức nào bên ngoài.
Bây giờ hắn thậm chí còn không biết có mấy người bên ngoài.
Nếu như ở nơi khác, đừng nói chút khoảng cách này, dù khoảng cách xa gấp mấy chục lần, chỉ cần đối phương không phải cố tình nín thở, hắn chắc chắn có thể lập tức nhận thấy.
Nhưng ở đây...
Hắn cẩn thận hồi tưởng lại, dường như mỗi lần đến Linh Thiền Nguyệt cung, hắn đều không phát hiện được khí tức của mỗi người nơi này, bằng không cũng sẽ không đi vào phòng rồi qua hoa viên tìm kiếm.
Trước đây hắn đã không hề chú ý đến những chi tiết này.
Bởi vì mỗi lần trở lại phủ, hắn liền biến thành một người đọc sách bình thường, cố gắng không vận dụng bất kỳ kỹ năng nào của võ giả, cho nên cũng không đặc biệt chú ý những thứ này.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, quả thật rất không phù hợp.
Mặc dù hắn không chủ động thi triển bất kỳ kỹ năng võ giả nào, với tu vi hiện giờ của hắn, muốn nhận ra khí tức cách đó không xa, cũng tuyệt đối rất dễ dàng.
Nhưng bây giờ, hắn không nhận ra bất cứ điều gì.
Đương nhiên, khí tức của Tần đại tiểu thư trong phòng, hắn vẫn có thể cảm nhận một cách rõ ràng.
Xem ra, Linh Thiền Nguyệt Cung này không chỉ bố trí trận pháp nhằm vào thần hồn, còn bố trí trận pháp nhằm vào võ giả.
Giờ khắc này, hắn không khỏi nhớ tới tiếng nói ở buổi sáng tại đại điện Lăng Tiêu Tông.
Nếu như người kia thật sự là nàng, như vậy, tu vi thần hồn của nàng, rất có thể còn mạnh hơn cả hắn.
Như vậy, mỗi đêm Thần hồn của hắn xuất khiếu đi ra ngoài, hoặc ở nhà hẹn hò với Nguyệt tỷ tỷ, cùng Hạ Thiền ân ái, cùng Tiểu Điệp cùng Thu Nhi uyên ương nghịch nước, cùng Nhị tiểu thư... Chẳng phải toàn bộ đều bại lộ trong tầm mắt đối phương sao?
Suy nghĩ đây, sắc mặt hắn trở nên khó coi, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác kinh sợ mãnh liệt.
Nếu thật sự là như vậy, vậy cũng quá khủng khiếp rồi.
Càng nghĩ càng kinh hãi.
Hắn không dám suy nghĩ nữa, chỉ hy vọng mình đã suy nghĩ nhiều.
Hắn lại dựng thẳng lỗ tai, nghe động tĩnh bên ngoài một hồi, rồi mới thật cẩn thận bò ra ngoài, từ dưới gầm giường lộ đầu ra, nhìn về phía Tần đại tiểu thư bên ngoài.
Tần đại tiểu thư ngồi ở trước bàn, cũng đang yên lặng nhìn hắn, trên dung nhan tuyệt mỹ không tỳ vết, vẫn không có bất kỳ gợn sóng nào như trước.
Hai người trầm mặc nhìn nhau trong chốc lát.
Lạc Thanh Chu đang muốn bò ra ngoài, bên ngoài đột nhiên lại truyền đến âm thanh kinh hoảng của Bách Linh:
- Phu… phu nhân, sao người lại đến đây?
Sắc mặt Lạc Thanh Chu biến đổi, lập tức lại rụt đầu trở lại gầm giường.
- Vi Mặc không có chuyện gì, ta đến xem Khiêm Gia, Khiêm Gia đang nghỉ ngơi trên giường sao?
- Đúng vậy! Tiểu thư thật sự nghỉ ngơi trên giường, Tiểu Bách Linh có thể thề!
- Hừ, ta phải tận mắt nhìn mới tin. Nếu nàng không ở trên giường, vậy là ngươi lừa ta! Như vậy, nói không chừng tiểu tử kia cũng trốn ở bên trong! Nếu bị ta phát hiện, hừ hừ...
Lạc Thanh Chu nhất thời run rẩy, cuống quít thấp giọng nói:
- Đại tiểu thư, mau... Mau lên giường nằm...
Tần đại tiểu thư vẫn ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích.
Lúc này, bên ngoài lại truyền đến âm thanh lo lắng của Bách Linh.