Chu Yếm nói:
- Lão đệ, mắt ngươi có vấn đề hả? Móng tay ca ca rõ ràng màu vàng, đâu phải là móng xám kia?
Lạc Thanh Chu nghiêm túc nói:
- Huynh trưởng, tiểu đệ vừa rồi không phải nói rất rõ ràng sao? Trong sách ghi lại, triệu chứng phổ biến của nấm là phần móng dày lên bất thường, màu sắc chuyển sang màu xám trắng, hoặc đen hoặc nâu hoặc vàng...
Chu Yếm nghi ngờ nói:
- Lão đệ, ngươi vừa nói có màu vàng sao? Bổn vương sao không nhớ?
Lạc Thanh Chu dùng vẻ mặt khẳng định nói:
- Đương nhiên có, chắc chắn có.
Hắn lập tức quay đầu nhìn về phía Lệnh Hồ Thanh Trúc bên cạnh, hỏi:
- Trúc Trúc, ngươi vừa rồi cũng nghe thấy, ta nói có màu vàng đúng không?
Ánh mắt Chu Yếm cũng nhìn về phía nữ tử mặc thanh y bên cạnh hắn.
Lệnh Hồ Thanh Trúc hơi cúi đầu, nói:
- Ta không nhớ.
Lạc Thanh Chu nói:
- Huynh trưởng, trong sách có ghi cả màu vàng. Người bị nấm móng, nhất định phải trị ngay lập tức, nếu không, hậu hoạn vô cùng. Chúng ta là huynh đệ, huynh trưởng cảm thấy tiểu đệ sẽ lừa ngươi sao?
Khuôn mặt Chu Yếm trở nên đau đớn, lần nữa cúi đầu nhìn về phía móng của mình, hai má dữ tợn co quắp vài cái, ánh mắt yếu ớt nhìn hắn nói:
- Lão đệ, có thể không cắt được không? Ca ca sợ đau...
Lạc Thanh Chu lập tức nói:
- Huynh trưởng yên tâm, cắt móng chứ không phải cắt thịt, không đau một chút nào.
Lập tức hắn lại nói:
- Như vậy, huynh trưởng nếu không yên tâm, hôm nay tiểu đệ sẽ giúp huynh trưởng cắt một đoạn móng ở ngón cái trước, xem hiệu quả thế nào. Nếu sau nhất thời, móng tay của ca ca không còn chuyển sang màu tối, nghĩ là nó không còn vấn đề gì, ngươi có thể không cần phải cắt nữa.
Chu Yếm nhăn mặt, sợ hãi rụt rè, trong lòng lại giãy dụa hồi lâu, mới rốt cục hạ quyết tâm, đáng thương nói:
- Dương Dương, vậy ngươi nhẹ nhàng một chút, đừng làm mạnh bạo quá nha. Bổn vương sợ đau, ngươi phải thương hương tiếc ngọc...
Lạc Thanh Chu gật đầu nói:
- Huynh trưởng yên tâm, tiểu đệ nhất định sẽ rất nhẹ nhàng.
Chu Yếm lập tức lại nói:
- Còn nữa, chân là chỗ riêng tư của bổn vương, ngươi không thể chạm vào quá lâu, hơn nữa không được vuốt ve, nhân cơ hội chiếm tiện nghi của bổn vương, bằng không vương phi bổn vương biết sẽ nổi bão, biết không?
Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, lập tức cam đoan nói:
- Huynh trưởng yên tâm, tiểu đệ tuyệt đối không dám chiếm tiện nghi của ngươi!
Lệnh Hồ Thanh Trúc ở một bên, không đành lòng nhìn thấy, lặng lẽ xoay người, đưa lưng về phía bọn họ.
Chu Yếm ngồi trên mặt đất, bộ dáng sợ hãi thấp thỏm, lại do dự hồi lâu, mới sợ hãi rụt rè đem cái chân to vừa rửa sạch kia đặt ở trên sườn núi.
Lạc Thanh Chu nhìn đôi chân to gần ngay trước mặt, cùng móng chân kim quang lấp lánh phía trên, kiềm chế cảm xúc trong lòng, lấy ra chủy thủ võ giả sắc bén.
Chu Yếm run lên, cuống quít nhắc nhở lần nữa:
- Dương Dương, chúng ta là huynh đệ! Ngươi nhất định phải dịu dàng, nghe thấy không? Huynh trưởng thật sự sợ đau, nếu ngươi khiến ta bị đau, ta sợ không thể nhịn được, sẽ một cước đá ngươi bay ra ngoài. Đến lúc đó nếu đá chết ngươi, ngươi đừng trách huynh trưởng ta.
Lạc Thanh Chu nắm chặt chủy thủ võ giả trong tay, an ủi nói:
- Huynh trưởng yên tâm, không sao đâu, ta sẽ rất cẩn thận.
Nói xong, hắn không chút do dự, lập tức cầm chặt chủy thủ, đặt trên móng tay rất lớn kia, bắt đầu dùng sức cắt xuống.
- Kẽo kẹt... Kẽo kẹt...
Mũi đao ma sát móng chân, phát ra tiếng ma sát kim loại chói tai.
Chu Yếm ban đầu lo lắng cả người cứng ngắc, giờ đây lại mở to hai mắt, há miệng, cuối cùng cười rộ lên:
- Dương Dương! Dương Dương! Ngứa quá, bổn vương ngứa quá... Ha ha ha, đừng mài...
- Kẽo kẹt... Kẽo kẹt...
- Kẽo kẹt... Kẽo kẹt...
- Rắc!
Lạc Thanh Chu cầm chủy thủ, cắt hồi lâu, không chỉ không cắt được móng xuống, trên chủy thủ còn xuất hiện mấy vết nứt, cuối cùng khi hắn đột nhiên thi triển nội lực dùng sức cắt, chủy thủ không chịu nổi gánh nặng, gãy đôi...
Chu Yếm thấy một màn này, nhất thời đắc ý cười ha ha:
- Lão đệ, con dao mài móng này của ngươi thật tệ nha ha ha ha ha... Hả?
Tiếng cười to trong miệng hắn lập tức ngừng lại.
Lạc Thanh Chu đột nhiên lấy ra cây gậy gỗ đen kịt kia, nói:
- Huynh trưởng, móng chân bị nấm này quá mức ngoan cố, chủy thủ bình thường rất khó để cắt được, cho nên tiểu đệ chỉ có thể dùng cây gậy Tôn Đại Thánh này. Huynh trưởng nhịn một ít, tiểu đệ đã dùng chủy thủ làm dấu ở trên, một gậy đi xuống, hẳn có thể đập gãy móng này ra.
Chu Yếm biến sắc, rụt lại chân mình, sợ hãi nhìn cây gậy đen thui trong tay hắn hét lớn:
- Không được! Không thể sử dụng cây gậy này được! Cây gậy của ngươi quá cứng, lần trước đánh bổn vương rất đau, chảy rất nhiều máu, ngươi đừng hòng dùng nó đụng vào bổn vương!
Vừa nghe lời này, Lệnh Hồ Thanh Trúc đưa lưng về phía bọn họ, nhịn không được lặng lẽ quay đầu lại, nhìn thoáng qua.