Chu Yếm liếc mắt nhìn bình sứ trong tay hắn một cái, đang muốn duỗi chân thì đột nhiên lại nói:
- Đau không?
Lạc Thanh Chu nói:
- Huynh trưởng yên tâm, một chút cũng không đau.
Chu Yếm bán tín bán nghi nhìn hắn một cái, vẫn duỗi chân tới, cảnh cáo:
- Nếu ngươi còn dám lừa gạt bổn vương, bổn vương phải tuyệt giao với ngươi!
Lạc Thanh Chu thấy đầu ngón chân hắn phun máu có chút nhiều, vội vàng lấy ra một bình sứ từ trong nhẫn trữ vật, mặt dày nói:
- Huynh trưởng, máu ngươi chảy trên mặt đất cũng lãng phí, không bằng để cho tiểu đệ cất một ít mang đi?
Chu Yếm nhất thời trợn mắt trợn tròn:
- Ngươi...
Lạc Thanh Chu vội vàng nói:
- Tiểu đệ muốn một bình này, là vì nương tử trong nhà còn cần luyện dược trị bệnh. Huynh trưởng, đây chính là đệ muội của ngươi.
Chu Yếm trì trệ, hai mắt giận dữ trừng mắt nhìn hắn, chỉ đành cắn răng, tức giận nói:
- Lão tử thật sự mù mắt mới kết giao huynh đệ với tên như ngươi.
Sau đó hắn lại nhắm mắt lại nói:
- Lấy đi!
Lạc Thanh Chu lập tức đưa bình sứ qua, rất nhanh đã nhận được cả một bình.
Sau khi lấy xong máu tươi, hắn lại lấy bình sứ khác, đổ linh dịch ra nhỏ vào vết thương.
Linh dịch vừa nhỏ xuống miệng vết thương, Chu Yếm lập tức cảm thấy một cỗ cảm giác lạnh lẽo ập tới.
Máu tươi phun trào ở vết thương kia rất nhanh đã ngừng lại, đồng thời, một cỗ cảm giác lạnh lẽo thoải mái tản ra từ vết thương, đau đớn lập tức bắt đầu giảm bớt.
Chu Yếm mở mắt ra vui mừng nói:
- Lão đệ, thuốc này của ngươi thật hiệu quả!
Lạc Thanh Chu lại nhỏ thêm vài giọt cho hắn, nói:
- Huynh trưởng yên tâm, với thể chất ngươi, có lẽ ngày mai vết thương này sẽ tốt lên, không để lại bất kỳ vết sẹo nào đâu.
Chu Yếm lườm hắn một cái, nói:
- Bổn vương là thượng cổ thần thú, đương nhiên biết chút vết thương này chả là gì, chỉ là bổn vương sợ đau, hơn nữa ngươi lại vụng về, bổn vương mới phát giận lớn như vậy.
Lạc Thanh Chu cất linh dịch, lại xin lỗi.
Chu Yếm hừ lạnh một tiếng, khoát tay nói:
- Quên đi, lần sau đừng như vậy nữa.
Sau đó hắn lại nhìn về phía móng chân của mình nói:
- Móng bị nấm của bổn vương, ngươi định làm gì để giúp bổn vương chữa trị? Dù sao ngươi đừng hòng dùng kiếm cắt nữa.
Lạc Thanh Chu lấy một hộp gỗ ra, cất đoạn móng chân vàng vừa bị cắt vào, nói:
- Huynh trưởng trước đừng nóng vội, chờ tiểu đệ mang móng chân bị nấm này về nghiêm túc nghiên cứu, rồi sẽ nghĩ biện pháp giúp huynh trưởng trị liệu. Lấy thể chất và thực lực của huynh trưởng, tạm thời khẳng định không thành vấn đề.
Chu Yếm lập tức nói:
- Ngươi phải nhanh lên, bổn vương không muốn bị độc trùng trên chân ăn đầu, biến thành đứa ngốc đâu.
Lạc Thanh Chu nói:
- Tiểu đệ tuân mệnh.
Một người một thú, lại nói chuyện trong chốc lát.
Lạc Thanh Chu cáo từ nói:
- Huynh trưởng, thời gian không còn sớm, tiểu đệ phải nhanh chóng trở về nghiên cứu, thuận tiện còn phải tìm những người tinh thông bệnh này, cùng thảo luận một phen.
Chu Yếm tuy rằng có chút không nỡ, nhưng vẫn nói:
- Nhớ lần sau đến sớm một chút, còn nữa, mỗi lần bổn vương gửi tin nhắn cho ngươi, ngươi nhớ trả lời sớm một chút, đừng để bổn vương chờ lâu. Bổn vương một ngày không nhìn thấy tin tức ngươi, đều ăn ngủ không yên.
Hắn lại thở dài một hơi, trong miệng hét lên:
- Kỳ quái, bổn vương không phải thích ngươi đó chứ?
Lạc Thanh Chu biến sắc, cuống quít nói:
- Huynh trưởng, cáo từ!
Nói xong, hắn lôi kéo Lệnh Hồ Thanh Trúc đang đứng ở một bên, vội vàng rời đi.
Chu Yếm ngẩng đầu nhìn hắn nói:
- Dương Dương, lần sau tới nhớ kể cho bổn vương một ít chuyện tình cảm yêu thương, nếu có loại chi tiết miêu tả như vậy thì càng tốt, bổn vương hình như sắp đến kỳ phát tình.
Lạc Thanh Chu không dám trả lời, rất nhanh đã mang theo Lệnh Hồ Thanh Trúc, biến mất ở dưới sườn núi xa xa.
“Giá!”
Lạc Thanh Chu và Lệnh Hồ Thanh Trúc sau khi xuống núi, lại cùng nhau cưỡi ngựa, chạy về nhà.
Khi màn đêm buông xuống, tuyết rơi dày cuối cùng cũng có dấu hiệu dừng lại.
Bốn phía bao phủ trong làn áo bạc, trắng xóa một mảnh.
Không thể nhìn thấy một bóng người trên đường.
Lệnh Hồ Thanh Trúc bị hắn ôm vào trong ngực xóc nảy trong chốc lát, rốt cục nhịn không được mở miệng nói:
- Móng tay màu vàng của hung thú thượng cổ, hình như là một loại tài liệu luyện khí cực kỳ lợi hại.
Lạc Thanh Chu nắm chặt lấy nàng nói:
- Đúng vậy.
- Ai giúp ngươi?
- Một bằng hữu, luyện khí đại sư.
- Là nữ đúng không?
- Sư thúc, thật lớn, tuyết thật lớn.
- Ngươi lừa dối hắn, sau này nên giải thích như thế nào? Hắn ta có vẻ nóng tính.
- Sư thúc không cần lo lắng, đến lúc đó ta trực tiếp nói với hắn là ta nhìn lầm là được.
- Ngươi lừa gạt hắn như vậy, trong lòng không áy náy sao?
- Hơi áy náy một chút, nhưng, ta cũng trả thù lao mà.
- Ta không nhìn thấy.