Chương 2047: Thành thân và giết người (2)

Nam Cung Dương tiếp tục nói:

- Tần gia lại là gia tộc có công, nhưng chủ động từ chức, cả nhà rời đi như vậy, người của những gia tộc khác sẽ nghĩ như thế nào? Đều cho là trẫm ép buộc, ai...

Thái hậu nhíu mày nói:

- Cho nên ngươi muốn làm thế nào?

Nam Cung Dương còn chưa trả lời, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng của thái giám:

- Bệ hạ, trưởng công chúa tới rồi.

Nam Cung Dương lập tức đứng dậy, nói:

- Mau mời Hoàng tỷ vào.

Dứt lời, hắn tự mình đi ra mở cửa phòng, tươi cười nghênh đón.

Nam Cung Hỏa Nguyệt mặc một thân hồng y, từ ngoài cửa đi vào, đang muốn cùng hắn nói chuyện, thấy Thái hậu cũng ở thư phòng, trực tiếp xem nhẹ hắn, đi vào thỉnh an.

Thái hậu đứng dậy, đi tới trước mặt nàng, thân thiết kéo tay nàng nói:

- Hỏa Nguyệt, ngày lành đã định sẵn, mùng sáu tháng giêng, ngươi thấy thế nào?

Nam Cung Hỏa Nguyệt nghe vậy, hơi nhíu mày, không nói gì.

Thái hậu vuốt ve bàn tay nhỏ bé của nàng, ôn nhu nói:

- Nếu ngươi thấy gấp quá, mẫu hậu lại đi thương lượng với bọn họ, để bọn họ tìm ngày khác. Dù sao chuyện này, do ngươi làm chủ, ngươi muốn ngày nào thành thân thì định ngày đó.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn về phía nàng, âm trầm nói:

- Vậy qua hai năm lại thành thân, như thế nào?

Vừa nghe lời này, nét tươi cười trên mặt Thái hậu lập tức cứng lại nói:

- Hỏa Nguyệt, nếu hôn sự đã định, người còn do mình chọn, vẫn nên làm sớm một chút thì hơn.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lạnh lùng nhìn nàng, nói:

- Vậy mẫu hậu còn hỏi ý kiến của ta làm gì? Khi nào thành thân, các ngươi quyết định là được.

Thái hậu trầm mặc lại.

Nam Cung Dương đi tới, cười nói:

- Hoàng tỷ, ngày tháng là do vương thúc cùng với Khâm Thiên Giám quyết định, là một ngày rất may mắn. Hoàng tỷ sớm thành thân, mẫu hậu cũng bớt một ngày quan tâm, phụ hoàng ở trên trời, cũng sẽ cảm thấy an tâm vui mừng.

Nam Cung Hỏa Nguyệt không nói gì nữa.

Căn phòng trở nên im lặng.

Nam Cung Dương thở dài một hơi, nói:

- Hoàng tỷ, hôm nay gọi ngươi đến, cũng không phải là vì nói với ngươi chuyện này. Còn có một chuyện, mong Hoàng tỷ hỗ trợ.

Nam Cung Hỏa Nguyệt mặt không gợn sóng nhìn hắn, vẫn chưa mở miệng hỏi.

Nam Cung Dương chua xót nói:

- Hoàng tỷ, ngươi hẳn cũng biết, Chỉ huy sứ Cẩm y vệ tiền nhiệm Tần Lãng bị trẫm bắt. Trẫm vẫn tín nhiệm hắn, cực kỳ sủng ái, lúc trước còn đợi hắn ra khỏi học viện, để cho hắn làm chỉ huy sứ Cẩm y vệ, cho hắn quyền lực rất lớn. Nhưng hắn lại phụ lòng tín nhiệm của trẫm, hắn không chỉ lừa gạt trẫm, còn giết người của Tử Kim Quan, trực tiếp phản bội trẫm... Ai, trong lòng trẫm thật sự rất khổ sở.

Nam Cung Hỏa Nguyệt âm trầm nói:

- Ngươi muốn ta giúp ngươi làm cái gì? Tự tay giết hắn?

Nam Cung Dương cười khổ nói:

- Hoàng tỷ nói đùa, cho dù thật sự muốn giết hắn, làm sao có thể để hoàng tỷ ra tay. Huống chi, ngày đó còn là ngày Hoàng tỷ thành thân, trẫm cho dù có hận hắn, cũng không thể nào khiến Hoàng tỷ bẩn tay.

Dừng một chút, hắn lại thở dài một hơi, dùng giọng đau lòng nói:

- Hoàng tỷ, trẫm cũng không phải thật muốn giết hắn. Trẫm chỉ muốn Lạc khanh và Tần gia trở về, cố gắng dốc sức vì nước, vì trẫm phân ưu, đồng thời xua tan nghi ngờ của những người khác. Từ ngày cả nhà bọn họ rời đi, trẫm đã nghe được rất nhiều lời đồn nhảm, nói trẫm không thể chấp nhận được người khác, nói trẫm qua sông rút cầu, lòng dạ ác độc hẹp hòi.

- Ai... Trẫm thật sự rất oan uổng. Trẫm cho tới bây giờ cũng không định làm gì bọn họ, ngược lại, trẫm vẫn muốn trọng dụng người Tần gia. Tần Lãng cũng không cần phải nói, trẫm sủng ái hắn hơn bất kỳ ai, cho hắn chức Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ, chuẩn bị để hắn tôi luyện vài năm, về sau còn để hắn tiến vào quân dốc sức. Còn cả Lạc khanh, hắn tài hoa hơn người, trẫm và Thái hậu đều nhìn thấy, trẫm cho phép hắn thoải mái tiến cung, cùng trẫm đọc sách, chờ kỳ thi vào mùa xuân tới, lấy tài hoa của hắn, chắc chắn có thể thi đậu tiến sĩ, trẫm còn chuẩn bị đến lúc tại thi Đình sẽ thiên vị cho hắn một chút, để hắn làm trạng nguyên...

- Ai biết, bọn họ lại đối xử với trẫm như vậy...

- Trẫm phái người đi tìm hồi lâu, cũng không tìm được bọn họ, đã thế còn chết rất nhiều thủ hạ. Nhưng trẫm vẫn không hề trách bọn họ, chỉ hy vọng bọn họ có thể bình an trở về...

Nói đến đây, hắn dừng một chút, vẻ mặt thành khẩn nói:

- Hoàng tỷ, ngươi và Tần gia có quan hệ rất tốt, lại cùng Lạc Khanh vừa làm thầy vừa làm bạn, ngươi có biết bây giờ bọn họ đang ở nơi nào không?

Không đợi Nam Cung Hỏa Nguyệt trả lời, hắn lại nói:

- Không biết cũng không sao, Hoàng tỷ có thể giúp trẫm tìm kiếm, thuận tiện truyền tin tức của trẫm ra ngoài, nói cho Lạc khanh, để hắn trở về. Chỉ cần hắn chịu trở về, trẫm sẽ bỏ qua mọi chuyện lúc trước. Về phần đại ca Tần Lãng của hắn, trẫm cũng sẽ thả hắn ra.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters